Cựu chiến binh

BÌNH THẢN GIỮ LẠI MỘT THỜI ĐÃ QUA

Có những người lính khi trở về đời thường không kể nhiều về những năm tháng đã qua, nhưng trong từng cách sống vẫn giữ lại một phần ký ức. Ông Vũ Xuân Cù, sinh ngày 02 tháng 02 năm 1945, từng mang cấp bậc Thiếu úy, hiện sinh hoạt tại Chi hội Cựu chiến binh TDP Phúc Sơn, là một người như vậy. Ở ông có sự bình thản của người từng trải, không vội vàng khi nói về quá khứ, cũng không xem những điều mình đã đi qua là câu chuyện để tô đậm.

Khánh Hòa05/06/2026Cao Thị Thanh Thủy (Đoàn phường Cam Ranh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người lính khi trở về đời thường không kể nhiều về những năm tháng đã qua, nhưng trong từng cách sống vẫn giữ lại một phần ký ức. Ông Vũ Xuân Cù, sinh ngày 02 tháng 02 năm 1945, từng mang cấp bậc Thiếu úy, hiện sinh hoạt tại Chi hội Cựu chiến binh TDP Phúc Sơn, là một người như vậy. Ở ông có sự bình thản của người từng trải, không vội vàng khi nói về quá khứ, cũng không xem những điều mình đã đi qua là câu chuyện để tô đậm.

Với ông Cù, những năm tháng rèn luyện đã dạy con người trước hết phải biết đứng vững. Đứng vững không chỉ là trước khó khăn, mà còn là trong cách nghĩ, cách làm, cách giữ lời hứa và giữ phẩm chất của mình. Người lính, theo ông, phải biết sống có kỷ luật, biết tôn trọng tập thể, biết chia sẻ với đồng đội và biết tự nhắc mình không được dễ dãi trước nhiệm vụ được giao. Những bài học ấy không ồn ào, nhưng càng về sau càng trở thành vốn quý trong đời sống.

Tham gia Hội Cựu chiến binh từ tháng 01 năm 1994, ông Cù có thêm một mái nhà chung để gặp gỡ, sinh hoạt cùng những người từng mang trong mình ký ức quân ngũ. Ở TDP Phúc Sơn, ông không đặt mình ở vị trí người kể chuyện lịch sử, mà gần gũi hơn là một người ông, người cha, người hội viên cao tuổi luôn sống có trước có sau với bà con xóm giềng. Khi địa phương có việc chung, ông quan tâm theo cách của mình; khi con cháu cần lời khuyên, ông nhắc bằng những điều giản dị: làm người phải thật thà, sống trong xóm phải biết nhường nhịn, làm việc gì cũng phải có trách nhiệm.

Điều đáng quý trong câu chuyện của ông là sự nhẹ nhàng. Không phải ai từng đi qua thử thách cũng chọn cách kể lại bằng những lời mạnh mẽ. Có người giữ ký ức bằng sự im lặng, bằng thái độ sống, bằng một nếp nhà yên ấm và bằng sự tử tế với mọi người xung quanh. Ở ông Cù, phẩm chất người lính hiện lên trong sự điềm đạm ấy: không phô trương, không cầu kỳ, nhưng bền bỉ và đáng tin cậy.

Câu chuyện về ông Vũ Xuân Cù là một lát cắt mộc mạc của “Câu chuyện thời hoa lửa”. Ngọn lửa trong ông không cháy bằng những lời kể dữ dội, mà âm thầm sáng lên trong cách sống bình thản, nghĩa tình và trách nhiệm. Chính những con người như ông đã góp phần để ký ức quê hương không bị lãng quên, để thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng truyền thống được giữ gìn từ những điều rất gần gũi trong đời sống hằng ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn