Bình tông nước nghĩa tình bên trọng điểm khói lửa
Trọng điểm nơi đơn vị cô Ruộc chốt giữ là một cung đường đèo hiểm trở, ngày nào cũng phải hứng chịu hàng chục trận bom rải thảm của máy bay B-52. Đất đá bị xới tung, biến thành một sa mạc bụi khổng lồ. Cái nắng cháy da thịt của mùa hè miền Trung cộng với khói bom khiến cổ họng ai nấy đều khô khốc, bỏng rát.
Nguồn nước vô cùng khan hiếm, mỗi tiểu đội chỉ được phát một bình tông nước nhỏ mỗi ngày. Cô Ruộc luôn là người giữ bình nước ấy, không phải để dùng cho riêng mình, mà để dành cho những người đồng đội kiệt sức sau ca trực gác.
Có lần, một quả bom nổ gần làm sập cửa hầm, cô Ruộc và người bạn chiến đấu thân thiết tên là Lan bị kẹt bên trong suốt mười tiếng đồng hồ. Lan bị thương ở chân, mất máu nhiều và bắt đầu mê sảng, luôn miệng gọi nước. Cô Ruộc lặng lẽ ôm lấy bạn, ghé sát chiếc bình tông còn đúng vài giọt nước cuối cùng vào môi Lan: "Uống đi Lan, cố lên em, sắp có người đến cứu chúng ta rồi!"
Nhờ những giọt nước nghĩa tình và sự che chở của người chị cả Hoàng Thị Ruộc, Lan đã vượt qua cơn nguy kịch. Chiếc bình tông nhôm móp méo vì mảnh bom ngày ấy, sau này vẫn được bác giữ gìn như một báu vật minh chứng cho tình đồng chí keo sơn, sẵn sàng nhường nhau sự sống trong gang tấc.



