Bình Tông Nước Ngọt Giữa Rừng Sác
Bình Tông Nước Ngọt Giữa Rừng Sác
Nhân chứng kể: Lê Văn Cường (Cựu chiến binh Đặc công Rừng Sác, Đoàn 10)
"Vùng rừng ngập mặn Cần Giờ (Rừng Sác) những năm chiến tranh là một bãi chiến trường đặc biệt nguy hiểm. Ở đây, nguồn nước ngọt quý giá hơn cả vàng ròng, bởi bốn bề quanh năm chỉ có nước biển mặn chát, thối đất thối cát và rễ cây đước chằng chịt. Tiêu chuẩn nước ngọt của mỗi chiến sĩ đặc công khi đi làm nhiệm vụ gài mìn đánh tàu chở dầu của Mỹ trên sông Lòng Tàu chỉ vỏn vẹn một bình tông nhôm đeo bên mạn sườn, được chắt chiu từng giọt từ những hầm chứa nước mưa ngầm ngụy trang ngoài rừng hoang.
Tôi nhớ mãi trận đánh kho xăng Nhà Bè năm 1971. Tổ đặc công ba người của tôi phải ngâm mình dưới dòng nước mặn suốt mười sáu tiếng đồng hồ để tiếp cận mục tiêu. Da thịt đứa nào đứa nấy bợt lạt, rỉ máu vì muỗi mòng, cổ họng khô rát như có hàng nghìn mũi kim châm vì hít phải khói lưu huỳnh. Thằng lính trẻ tên Bình vì quá khát đã ngất lịm ngay bên rễ đước. Tôi lôi chiếc bình tông nước ngọt của mình ra, chỉ còn lại khoảng ba ngụm nhỏ ở đáy bình.
Tôi không uống, ghé sát miệng bình vào bờ môi nứt nẻ của bạn, đổ từng giọt nước mát lành vào miệng nó. Bình từ từ tỉnh lại, đôi mắt ngấn lệ nhìn tôi rồi lắc đầu không chịu uống nốt giọt cuối cùng, nhường lại cho đồng chí đi sau. Bình tông nước ngọt chia đôi giữa dòng nước mặn Rừng Sác năm ấy là cái tình keo sơn, gắn kết nghĩa tình đồng chí, giúp chúng tôi có đủ sức mạnh nội lực để nhấn nút bộc phá phá hủy toàn bộ tổng kho xăng địch ngay trong đêm đó."



