Bình Tông Nước Và Chiếc Cối Giã Trầu
Bình Tông Nước Và Chiếc Cối Giã Trầu
Nhân chứng kể: Mẹ Gio Linh Nguyễn Thị Diệu (Quảng Trị)
"Nhà mẹ nằm ngay sát vĩ tuyến 17, bờ Nam sông Bến Hải. Cái dải đất Gio Linh những năm tháng ấy không có ngày nào bình yên, bom đạn dội xuống từ bờ Bắc, pháo từ hạm đội ngoài biển bắn vào rát rạt. Bộ đội giải phóng vượt sông sang đánh đồn, nhiều chú bị thương, kiệt sức bò vào vườn nhà mẹ. Mẹ không có thuốc men, không có bông băng, chỉ có một chiếc cối giã trầu bằng đồng thau nhỏ bằng nắm tay và tấm lòng của một người mẹ.
Mẹ nhớ nhất chú lính trẻ tên Thành, quê tận xứ Tuyên Quang tóc vàng hoe vì sương muối. Chú bị đạn pháo phạt ngang ngực, máu ra nhiều thâm tím cả đôi môi, nằm thoi thóp dưới hầm bí mật sau vườn. Chú khát lắm, cứ lầm bầm: 'Mẹ ơi, cho con ngụm nước...' Mẹ lục tìm khắp nhà, bình tông nước của chú đã bị mảnh đạn đâm thủng, nước trong lu sành ngoài sân thì đã nhiễm độc khí độc Mỹ màu vàng khè. Không chần chừ, mẹ lấy chiếc cối giã trầu thường ngày, chạy ra bờ suối cạn cào bới lớp sỏi đá nung nóng, múc từng giọt nước rỉ ra trong vắt.
Mẹ mang nước về, ghé chiếc cối đồng vào bờ môi khô khốc của Thành. Chú uống ừng ực từng giọt nước mát lành vương mùi vôi trầu nồng ấm của mẹ. Thành sống sót qua đêm đó, trước khi được đội thu dung đón đi, chú ôm lấy mẹ khóc nức nở, gửi lại mẹ chiếc bình tông thủng đáy làm kỷ niệm. Chiếc cối giã trầu bằng đồng và bình tông nước ấy mẹ giấu kỹ dưới đáy rương, đi qua bao trận càn quét của giặc vẫn nguyên vẹn. Nó là cái tình của người má miền Nam đối với những đứa con miền Bắc ruột thịt, thắt chặt bằng những giọt nước nghĩa tình giữa thời hoa lửa bi tráng."



