BÌNH TÔNG NƯỚC VÀ CƠN KHÁT TRÊN ĐỈNH KHÂU MAI
BÌNH TÔNG NƯỚC VÀ CƠN KHÁT TRÊN ĐỈNH KHÂU MAI
Nhân chứng kể lại: Bác Đặng Thành Long (Cựu chiến binh Sư đoàn 345)
Bối cảnh lịch sử: Đỉnh Khâu Mai (Lào Cai) là một cao điểm đá vôi khô khốc. Địch bao vây phía dưới, cắt đứt đường xuống suối lấy nước, khiến bộ đội ta rơi vào tình cảnh khát cháy cổ.
"Ba ngày trên đỉnh Khâu Mai không một giọt nước. Môi chúng tôi nứt nẻ, lưỡi khô cứng lại, nói không ra tiếng. Chiếc bình tông nhôm đeo bên hông lắc lên chỉ nghe tiếng lạch cạch của sự trống rỗng. Địch biết ta khát, chúng cố tình xả súng vào các khe nước phía dưới để không ai có thể tiếp cận.
Đêm thứ tư, trời đổ một cơn mưa rào bất chợt nhưng rất ngắn. Anh em chúng tôi vội vàng cởi áo trấn thủ, căng bạt, thậm chí dùng cả vỏ bao đạn để hứng từng giọt nước mưa quý hơn vàng. Tôi nhớ mình đã cầm chiếc bình tông nhôm, cẩn thận hứng từng dòng nước đục ngầu chảy ra từ khe đá. Mỗi người chỉ được uống một nắp bình tông, còn lại để dành cho thương binh.
Chiếc bình tông nhôm thời hoa lửa đầy vết móp méo ấy đã đi cùng tôi suốt cuộc đời. Mỗi khi cầm nó, tôi lại nhớ về cảm giác ngụm nước mưa thấm vào cổ họng, nó ngọt ngào và hồi sinh đến lạ kỳ. Đó là vị của sự sống, vị của sự kiên trì bám trụ để giữ vững đỉnh cao điểm trước quân thù."


