Bình Yên Được Viết Bằng Tuổi Trẻ
Tôi từng là một người lao động bình thường trong một nhà máy xây dựng từ những năm đất nước còn nhiều thiếu thốn, khi máy móc hiếm hoi và phần lớn công việc đều dựa vào sức người, chúng tôi làm việc từ sáng sớm đến tối muộn, có khi xuyên đêm, chỉ để kịp tiến độ cho những công trình phục vụ cuộc sống sau chiến tranh, trong tổ sản xuất của tôi có anh Hòa, một người luôn đi đầu trong những ca khó nhất, anh ít nói nhưng làm việc rất bền bỉ, có lần tôi hỏi anh vì sao không nghỉ ngơi nhiều hơn, anh chỉ cười và nói rằng “mình làm hôm nay để mai này con cháu đỡ vất vả”, câu nói ấy khi đó nghe đơn giản nhưng sau này tôi mới hiểu nó nặng như một lời hứa với tương lai. Những năm tháng ấy, chúng tôi sống giữa tiếng máy móc và bụi công trường, nhiều người ngã bệnh vì kiệt sức nhưng không ai bỏ cuộc, bởi ai cũng tin rằng mỗi viên gạch, mỗi mét đường mình làm ra đều góp phần tạo nên cuộc sống tốt hơn cho đất nước, rồi một ngày anh Hòa gặp tai nạn trong lúc làm việc, anh ra đi ngay tại công trường, để lại khoảng trống lớn trong tổ sản xuất, nhưng công việc vẫn phải tiếp tục, và chúng tôi càng làm mạnh mẽ hơn như để tiếp nối phần của anh. Nhiều năm sau, khi công trình hoàn thành và đi vào hoạt động, nơi đó trở thành một nhà máy lớn, cung cấp việc làm cho hàng nghìn người, còn tôi được vinh danh là Anh hùng Lao động, nhưng khi đứng trên bục nhận danh hiệu, tôi không nghĩ về bản thân mình, mà chỉ nghĩ đến những người như anh Hòa, những người đã góp tuổi trẻ, sức lực và cả cuộc đời mình cho công trình ấy. Giờ đây, mỗi lần nhìn những con đường sáng đèn, những nhà máy hoạt động không ngừng, tôi hiểu rằng sự bình yên mà chúng ta đang có không phải tự nhiên mà đến, nó được viết nên từ mồ hôi, từ những giấc ngủ ngắn giữa ca làm, từ những tuổi trẻ đã lặng lẽ cống hiến mà không kịp ghi tên mình vào trang vinh danh, và tôi chỉ là người đứng cuối cùng đọc lại câu chuyện mà cả một thế hệ đã cùng nhau viết nên bằng chính tuổi trẻ của họ.



