BÌNH YÊN LÀ MÓN QUÀ QUÝ NHẤT
Năm 2006, tôi nghỉ hưu, bước vào tuổi an nhàn, mỗi sáng dậy sớm đi dạo quanh thôn, thấy con đường rộng, nhà cửa cao, các em cắp sách đến trường, người cần mẫn trên đồng, lòng tràn đầy hạnh phúc. Có người hỏi tôi “bác có hối hận vì tuổi trẻ ra đi không?”, tôi trả lời ngay: “Không hề, ngược lại tôi tự hào, vì đã góp một phần nhỏ bé của mình để bảo vệ bình yên này. Nếu có quay lại thời điểm đó, tôi vẫn sẽ làm như vậy”. Tôi hiểu giá trị của hòa bình hơn ai hết, nó không phải là điều hiển nhiên, mà là thành quả được giữ gìn bằng sự cống hiến, chịu đựng của bao người. Vì vậy, mỗi ngày được sống trong bình an, được bên gia đình, hàng xóm, tôi đều thấy trân trọng, biết ơn.



