BỜ CẢNH SÁT CATINAT VÀ LỜI HÁT TRONG ĐÊM TỐI
âu chuyện ghi lại tinh thần đấu tranh bất khuất của Bí thư Thành ủy Sài Gòn - Chợ Lớn Nguyễn Thị Minh Khai trong những ngày bị cầm tù năm 1940 - 1941. Dù chịu vô số trận đòn tra tấn tàn khốc từ mật thám Pháp, chị vẫn kiên trung bảo vệ tổ chức, lấy chính mình làm điểm tựa tinh thần và cất cao tiếng hát truyền niềm tin chiến thắng cho các đồng chí trong giục giã lao tù.
Giữa giữa năm 1940, không khí chuẩn bị cho cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ diễn ra ráo riết khắp các tỉnh miền Nam. Trên cương vị Bí thư Thành ủy Sài Gòn - Chợ Lớn, chị Nguyễn Thị Minh Khai liên tục di chuyển giữa các hẻm nhỏ lao động, tổ chức các cuộc họp bí mật để chỉ đạo phong trào. Tháng 7 năm 1940, chị không may bị mật thám Pháp phục kích bắt giữ.
Kẻ thù nhanh chóng đưa chị về Bốt Catinat – "sở địa ngục" khét tiếng của chính quyền colonial Sài Gòn. Biết chị là cán bộ lãnh đạo cao cấp của Đảng Cộng sản Đông Dương, bọn mật thám đã dùng những ngón đòn tra tấn dã man nhất: dùng gậy sắt đánh dập khớp, kẹp điện vào ngón tay, ngón chân, đổ nước xà phòng hòa ớt bột vào bụng rồi giậm lên. Cứ mỗi lần ngất đi, chị lại bị dội nước lạnh cho tỉnh lại để tiếp tục tra hỏi.
Thế nhưng, đáp lại những đòn thù độc ác là thái độ im lặng đanh thép. Chị Nguyễn Thị Minh Khai không khai báo bất kỳ tên một đồng chí hay một cơ sở cách mạng nào. Khi bị chuyển sang Khám Cùng Sài Gòn, toàn thân chị mang đầy vết thương chấn thương nghiêm trọng, việc đứng vững cũng vô cùng khó khăn.
Dù đau đớn thể xác, chị vẫn kiên trì biến phòng giam thành lớp học cách mạng. Những đêm đông lạnh giá trong hầm tối, chị dựa lưng vào tường gạch, cất giọng ấm áp kể cho các nữ tù chính trị nghe về lý tưởng cộng sản, về cuộc đấu tranh của giai cấp công nhân quốc tế. Chị dạy chị em từng bài hát cách mạng, dặn dò mọi người phải luôn giữ vững niềm tin vào ngày độc lập của dân tộc.
Sáng ngày 28 tháng 8 năm 1941, trước khi bị đưa ra bãi bắn Ngã ba Giồng (Hóc Môn), chị Nguyễn Thị Minh Khai đã ngoảnh lại phòng giam mỉm cười, gửi lời chào tạm biệt các đồng chí ở lại. Tinh thần dũng cảm, sự hy sinh oanh liệt ở tuổi 31 của chị đã khắc sâu vào lịch sử, trở thành biểu tượng rực rỡ về lòng trung kiên của người phụ nữ Việt Nam thời hoa lửa.



