Bộ chính trị Trung ương Đảng đề ra kế hoạch giải phóng hoàn toàn miền Nam trong hai năm 1975 và 1976
Sau thắng lợi của Chiến dịch Đường 14 – Phước Long đầu năm 1975, cục diện chiến trường miền Nam chuyển biến rất nhanh theo hướng có lợi cho cách mạng. Quân đội Sài Gòn bộc lộ sự suy yếu rõ rệt, khả năng phòng thủ bị lung lay nghiêm trọng, trong khi lực lượng cách mạng ngày càng lớn mạnh và làm chủ nhiều vùng chiến lược quan trọng.
Trước tình hình đó, Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã họp, phân tích toàn diện tương quan lực lượng giữa ta và địch, đồng thời đánh giá khả năng kết thúc chiến tranh trong thời gian ngắn hơn dự kiến. Trên cơ sở nhận định thời cơ chiến lược đã xuất hiện, Bộ Chính trị đã đề ra kế hoạch giải phóng hoàn toàn miền Nam trong hai năm 1975–1976.
Kế hoạch xác định nếu thời cơ đến sớm và thuận lợi, thì phải tranh thủ tiến hành giải phóng miền Nam ngay trong năm 1975, không để kéo dài sang năm 1976. Đây là quyết định mang tính chiến lược quan trọng, thể hiện sự nhạy bén, chủ động và quyết đoán của Đảng trong việc nắm bắt thời cơ lịch sử.
Dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị, kế hoạch giải phóng miền Nam được triển khai khẩn trương, chuẩn bị về mọi mặt: lực lượng quân sự, hậu cần, tổ chức chỉ huy và phối hợp giữa các chiến trường. Các chiến dịch lớn sau đó được chuẩn bị kỹ lưỡng, tạo thế áp đảo trên toàn miền Nam.
Quyết định này là cơ sở trực tiếp để Bộ Chính trị sau đó thông qua chủ trương mở cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975, với quy mô lớn chưa từng có, nhằm giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.


