Bài viết

BÓ CỦI BUỘC LỎNG - LƯƠNG TRUNG

Hà Tĩnh11/04/2026LÊ THỊ THANH BÌNH2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sống ở một vùng quê thuộc Hà Tĩnh. Những năm kháng chiến chống Pháp, ban ngày tôi đi rừng kiếm củi, ban đêm vận chuyển lương thực cho bộ đội.

Chúng tôi không thể báo tin trực tiếp, nên dùng những dấu hiệu rất kín đáo.

Với tôi, đó là bó củi.

Nếu bó củi được buộc chặt như bình thường, nghĩa là an toàn.
Còn nếu bó củi buộc lỏng, có vẻ sắp bung, nghĩa là phía trước có nguy hiểm.

Một buổi chiều, tôi gánh củi đi trước để dò đường.

Khi đến gần một con dốc, tôi phát hiện dấu hiệu lạ – đất bị xới lên, có thể có lính Pháp phục kích.

Không kịp quay lại báo, tôi liền nới lỏng dây buộc bó củi, để các thanh củi hơi xộc xệch, rồi đặt nó bên lề đường.

Xong xuôi, tôi tiếp tục đi như không có chuyện gì.

Một lúc sau, cán bộ và một nhóm người đi tới.

Họ nhìn thấy bó củi.

Chỉ một chi tiết nhỏ…

Họ hiểu ngay.

Họ dừng lại, rồi rẽ sang con đường khác.

Ngay sau đó, lính Pháp từ chỗ ẩn nấp xuất hiện.

Chúng chờ rất lâu, nhưng không thấy ai.

Cuối cùng, chúng bỏ đi.

Khi mọi việc qua đi, tôi quay lại nhìn bó củi vẫn nằm đó.

Nó chỉ là thứ người dân thường mang về để đun nấu.

Nhưng trong thời hoa lửa, nó đã trở thành tín hiệu cứu cả một đoàn người.

Chiều hôm đó, cán bộ nói với tôi:
‘Bó củi của bác hôm nay… đã giữ được chúng tôi.’

Tôi nhìn con đường mòn quen thuộc.

Trong chiến tranh, không phải lúc nào cũng cần vũ khí.

Đôi khi, chỉ cần một chi tiết nhỏ thay đổi, cũng đủ để cứu người.

Đến bây giờ, mỗi khi buộc củi, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…

Ngày mà một bó củi bình thường… đã giữ trọn sự sống.”

Nếu bạn muốn, mình có thể viết tiếp câu chuyện có hy sinh cực xúc động (dễ đạt đ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn