Người có công giúp đỡ cách mạng

Bộ Đội Biên Phòng

Ninh Bình19/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm ấy, vùng biên giới phía Bắc chìm trong màn sương dày đặc. Những dãy núi nối tiếp nhau như những bức tường thành khổng lồ, lặng lẽ bao bọc các bản làng nằm nép mình bên suối. Đồn biên phòng Pha Luông đứng cheo leo trên sườn núi cao, ngày đêm canh giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Đại úy Lê Quang Minh đã có hơn mười năm gắn bó với nơi này. Gương mặt rám nắng, đôi mắt luôn ánh lên vẻ cương nghị, anh được đồng đội gọi là “con hổ núi” bởi sự gan dạ trong những lần đối đầu với quân địch và bọn phản động vượt biên. Đêm ấy, gió rít qua khe núi từng hồi lạnh buốt. Trong phòng trực ban, chiến sĩ trẻ Hoàng vừa kiểm tra lại khẩu súng vừa hỏi: Anh Minh này, liệu tối nay có yên không? Minh nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ: Biên giới chưa bao giờ thật sự yên đâu cậu em. Chỉ cần mình lơ là một chút là địch sẽ tìm cách vượt qua. Đúng lúc ấy, chiếc máy điện đàm vang lên những tiếng rè rè khẩn cấp. Báo cáo đồn trưởng! Có dấu hiệu nhóm vũ trang lạ xuất hiện gần mốc 27! Minh lập tức đứng bật dậy: Báo động toàn đơn vị! Chỉ trong vài phút, tổ tuần tra gồm sáu chiến sĩ đã sẵn sàng lên đường. Những ánh đèn pin bịt kín chỉ để lọt một tia sáng nhỏ xuyên qua màn sương đặc quánh. Con đường rừng trơn trượt khiến ai cũng phải bám chắc vào vách đá. Đi đầu đội hình là Minh. Anh ra hiệu cho mọi người dừng lại khi nghe thấy tiếng cành cây gãy phía trước. Từ xa vọng lại tiếng nói chuyện khe khẽ bằng thứ tiếng lạ. Hoàng nuốt nước bọt: Chúng đông không anh? Minh ghé mắt quan sát qua bụi cây rồi khẽ đáp: Khoảng mười tên, có súng. Anh nhanh chóng triển khai đội hình mai phục. Hai chiến sĩ vòng sang sườn phải, ba người áp sát bên trái. Minh và Hoàng giữ hướng chính diện. Một tên địch bật đèn pin soi đường. Ánh sáng quét ngang đúng vị trí Minh đang nấp. Ai đó?! Tiếng quát vang lên. Không còn cách nào khác, Minh hét lớn: Bộ đội biên phòng đây! Bỏ vũ khí đầu hàng! Đáp lại là loạt đạn xé tan màn đêm. “Đoàng! Đoàng!” Cuộc giáp chiến bắt đầu. Đạn ghim vào thân cây tóe lửa. Hoàng lần đầu chạm trán thực chiến nên tay run bần bật. Minh quát lớn: Bình tĩnh! Bắn thấp thôi! Rồi anh lao sang một tảng đá khác giữa làn đạn dày đặc. Một tên địch đang tìm cách men theo triền núi để thoát thân. Minh ngắm thật nhanh rồi bóp cò. Tên đó ngã nhào xuống vệ cỏ. Phía bên phải, chiến sĩ Dũng bất ngờ kêu lên đau đớn vì trúng đạn vào vai. Máu thấm đỏ cả áo. Yểm trợ cho Dũng! Hoàng lập tức bò tới kéo đồng đội vào chỗ an toàn. Dù rất sợ, nhưng nhìn đồng đội bị thương, cậu quên cả hiểm nguy. Cuộc đấu súng kéo dài gần ba mươi phút. Bọn địch thấy bị bao vây nên bắt đầu tháo chạy về phía khe núi. Minh hô lớn: Không để chúng vượt biên! Các chiến sĩ lập tức truy kích. Đường núi hiểm trở, nhiều đoạn chỉ cần trượt chân là rơi xuống vực sâu hun hút. Nhưng không ai chùn bước. Đến gần con suối biên giới, nhóm địch bất ngờ quay lại chống trả dữ dội. Một quả lựu đạn nổ chát chúa khiến đất đá tung mù trời. Hoàng bị sức ép hất ngã xuống mép suối. Cậu chới với bám vào rễ cây, phía dưới là dòng nước xiết đen ngòm. Cứu tôi với! Minh không chút do dự lao tới. Một tay giữ thân cây, tay kia kéo mạnh Hoàng lên trong khi đạn vẫn bắn tới liên tiếp. Vừa kéo được Hoàng vào bờ, một viên đạn sượt qua cánh tay Minh làm máu chảy ròng ròng. Nhưng anh chỉ nghiến răng: Tôi không sao! Đúng lúc ấy, tổ chặn đầu của đồn cũng vừa tới nơi. Bọn địch bị kẹp giữa hai làn đạn nên hoàn toàn hoảng loạn. Sau ít phút chống cự yếu ớt, số còn lại phải vứt súng đầu hàng. Khi trời gần sáng, sương núi dần tan. Những chiến sĩ biên phòng mệt lả ngồi bên bờ suối, quần áo lấm lem bùn đất. Hoàng nhìn Minh với ánh mắt đầy khâm phục: Nếu không có anh chắc em chết rồi… Minh cười nhẹ: Chúng ta là đồng đội. Bộ đội biên phòng không bao giờ bỏ lại ai phía sau. Ít ngày sau, cả đồn lại nhận nhiệm vụ mới. Một toán phản động khác đang âm mưu đưa vũ khí qua biên giới. Lần này, địa điểm phục kích là khu rừng già sát vách đá dựng đứng. Đêm xuống, mưa rừng trút ào ào như thác. Các chiến sĩ phải ngâm mình dưới bùn hàng giờ liền. Muỗi rừng vo ve kín mặt nhưng không ai động đậy. Bất ngờ, ánh đèn pin lập lòe xuất hiện. Một đoàn người lầm lũi cõng hàng tiến vào khu vực phục kích. Minh ra hiệu bằng tay. Tất cả nín thở chờ đợi. Khi toán địch lọt hoàn toàn vào trận địa, tiếng hô vang lên như sấm: Đứng lại! Tiếng súng lập tức nổ dồn dập. Quân địch chống trả điên cuồng. Trong ánh chớp lóe lên giữa trời mưa, những bóng áo xanh biên phòng vẫn kiên cường bám trận địa. Một tên cầm súng máy liên tục ghìm đạn khiến tổ của Hoàng không thể ngóc đầu lên được. Minh quyết định mạo hiểm. Anh bò men theo khe đá, lợi dụng tiếng mưa che lấp tiếng động rồi bất ngờ lao lên khống chế tên địch. Hai người vật lộn dữ dội trong bùn đất. Tên kia rút dao găm đâm tới. Minh nghiêng người né được, rồi quật mạnh khiến hắn văng khẩu súng xuống vực. Ngay sau đó, các chiến sĩ khác đồng loạt xông lên bắt gọn toàn bộ toán địch cùng số vũ khí vận chuyển trái phép. Trận chiến kết thúc khi trời vừa hửng sáng. Lá cờ đỏ sao vàng trên đồn biên phòng lại tung bay giữa núi rừng lộng gió. Đứng trên mỏm đá nhìn về đường biên, Minh trầm giọng: Chỉ cần còn khoác bộ quân phục này, chúng ta sẽ còn giữ biên giới đến cùng. Phía sau anh, những người lính biên phòng lặng lẽ siết chặt tay súng. Giữa đại ngàn heo hút, họ chính là bức tường thép bảo vệ bình yên cho Tổ quốc, ngày đêm đối mặt hiểm nguy mà không hề lùi bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn