Khác

BỘ ĐỘI CỤ HỒ

Câu chuyện kể về ông Trần Văn Đồn trú tại thôn La Hà Tây- xã Nam Gianh - tỉnh Quảng Trị

Quảng Trị27/02/2026Mai Thị Yến Nhi (Đoàn xã Nam Gianh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Em là một học sinh may mắn được sinh ra và lớn lên trong thời bình. Chiến tranh với em chỉ là những trang sách lịch sử hay những thước phim tư liệu đen trắng. Thế nhưng, qua câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Trần Văn Đồn, người con của xã Quảng Văn, em mới thật sự cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh và giá trị to lớn của hòa bình hôm nay.

Trong một buổi sinh hoạt truyền thống tại trường, em được nghe ông Trần Văn Đồn kể lại những năm tháng ông tham gia kháng chiến. Khi ấy, ông chỉ trạc tuổi chúng em bây giờ, mang trong mình lòng yêu nước nồng nàn và khát vọng bảo vệ quê hương. Ông rời mái nhà đơn sơ ở xã Quảng Văn, tạm biệt cha mẹ và người thân để lên đường ra trận, mang theo niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ có ngày độc lập.

Ông kể rằng những năm tháng ở chiến trường vô cùng gian khổ. Bom đạn kẻ thù trút xuống không ngừng, nhiều lần cái chết cận kề trong gang tấc. Có những ngày, ông và đồng đội phải hành quân trong rừng sâu, thiếu ăn, thiếu nước, quần áo rách vai nhưng vẫn không một ai nản chí. Điều khiến em xúc động nhất là khi ông kể về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, tuổi xuân gửi trọn cho Tổ quốc.

Giọng ông trầm lại khi nhắc đến một trận đánh ác liệt, nơi ông bị thương nhưng vẫn cố gắng chiến đấu để bảo vệ đồng đội. Với ông, tình đồng chí, đồng đội trong chiến tranh là thứ tình cảm thiêng liêng, được tôi luyện bằng máu và nước mắt. Chính tình cảm ấy đã tiếp thêm sức mạnh để các chiến sĩ vượt qua mọi đau thương, mất mát.

Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương Quảng Văn với những vết thương còn hằn trên cơ thể. Dù vậy, ông vẫn tích cực lao động, tham gia các hoạt động của địa phương và luôn quan tâm, giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước. Ông thường nói với chúng em rằng: “Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ, các cháu phải biết trân trọng và sống xứng đáng.”

Nghe xong câu chuyện của ông Trần Văn Đồn , em cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào. Em hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên. Là một học sinh, em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và sống có trách nhiệm để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn