Cựu chiến binh

Bộ đội đặc công và những trận đánh "thần tốc" trong Mậu Thân 1968

Ông Ngô Đình Thiệp, nguyên chiến sĩ đặc công thuộc Đoàn đặc công 125, Quân khu Sài Gòn - Gia Định, người trực tiếp tham gia trận đánh vào Dinh Độc Lập trong đêm Tết Mậu Thân 1968. Câu chuyện về tinh thần "thần tốc, táo bạo, bất ngờ" của những người lính đặc công vẫn còn nguyên sức lay động.

Đồng Tháp12/05/2026Chi đoàn ấp Tân Phú, xã Tân Hương (Chi đoàn ấp Tân Phú, xã Tân Hương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm 30 Tết Mậu Thân 1968, chiến sĩ đặc công Ngô Đình Thiệp cùng 13 đồng đội nhận nhiệm vụ đột nhập vào Dinh Độc Lập – mục tiêu số một của chiến dịch. Mỗi người mang theo 10kg thuốc nổ, 2 quả lựu đạn, 1 khẩu súng ngắn, hành quân xuyên đêm từ căn cứ về nội đô.

"Chúng tôi phải bò qua hàng rào kẽm gai, vượt qua hệ thống canh gác dày đặc. Tất cả đều phải im lặng tuyệt đối. Đến gần 2 giờ sáng, chúng tôi đã áp sát được mục tiêu. Khi pháo lệnh nổ, chúng tôi lập tức xung phong" – ông Thiệp kể.

Trận đánh diễn ra ác liệt. Đồng đội ông lần lượt ngã xuống. Ông Thiệp bị thương ở chân nhưng vẫn cố bám trụ, yểm trợ cho đồng đội. "Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản: phải hoàn thành nhiệm vụ, dù có phải hy sinh. Chúng tôi biết rằng, cuộc tấn công này có ý nghĩa chiến lược to lớn, làm rung chuyển chính quyền Sài Gòn và quân đội Mỹ" – ông nhấn mạnh.

Sau 3 ngày chiến đấu, đơn vị ông tổn thất nặng nề. 14 người vào, chỉ 2 người sống sót trở về căn cứ. "Những đồng đội của tôi đã nằm lại giữa lòng Sài Gòn. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, có người chưa kịp yêu, chưa kịp có gia đình. Nhưng họ ra đi với niềm tin vào ngày mai, vào độc lập, tự do của Tổ quốc" – ông Thiệp nghẹn ngào.

Sau năm 1975, ông Thiệp công tác tại Bộ Tư lệnh Thành phố Hồ Chí Minh, tham gia công tác chính sách hậu phương quân đội. Ông dành nhiều thời gian tìm kiếm, quy tập hài cốt đồng đội và chăm sóc gia đình liệt sĩ.

"Tôi may mắn còn sống. Vì vậy, tôi phải sống cho xứng đáng với những người đã hy sinh. Phải làm gì đó để tri ân họ, để thế hệ sau hiểu được giá trị của hòa bình hôm nay" – ông tâm sự.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn