Người có công giúp đỡ cách mạng

Bộ đội dưới hầm đang nhịn đói chờ gạo để đánh đồn, tôi còn đi được thì không thể dừng lại!

Đồng Nai14/06/2026Nguyễn Đình Yên (Đoàn xã Xuân Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng có sự đóng góp xương máu của hàng vạn dân công hỏa tuyến, những người đã dùng đôi chân trần và đôi quang gánh tre vượt hàng trăm cây số đèo dốc để vận chuyển lương thực cho bộ đội. Chị Nguyễn Thị Sứ, cô gái trẻ quê hương xứ Nghệ năm ấy mới tròn 20 tuổi, đã tình nguyện viết đơn bằng máu để ra tiền tuyến, trở thành một trong những ngọn cờ đầu của phong trào gánh gạo vượt đèo bấy giờ.

Tuyến đường 13A từ khu IV lên Tây Bắc là một chặng đường đầy máu và nước mắt. Máy bay Pháp ngày đêm lồng lộn ném bom, bắn phá các cung đường độc đạo nhằm cắt đứt nguồn tiếp tế. Chị Sứ cùng đôi quang gánh trên vai chở theo 40kg gạo, ngày nghỉ đêm đi, băng qua những đoạn dốc dựng đứng như dốc Pha Đinh, dốc Lũng Lô dưới trời mưa phùn, bùn ngập ngang mắt cá chân.

Trong một chuyến hàng qua đèo Chẹn vào đầu năm 1954, một loạt bom bướm của địch bất ngờ nổ vang bên sườn núi. Mảnh bom phạt trúng bả vai phải của chị Sứ làm máu chảy đầm đìa, nhuộm đỏ cả một bên áo vải. Tuy nhiên, nhìn thấy hòm gạo của mình có nguy cơ bị rơi xuống vực sâu, chị nén đau, dùng tay trái ghì chặt đòn gánh, chân bám chắc vào gờ đá để giữ vững đôi bồ gạo an toàn.

Mọi người muốn chị dừng lại để vào trạm quân y cứu chữa, nhưng chị Sứ kiên quyết từ chối: "Bộ đội dưới hầm đang nhịn đói chờ gạo để đánh đồn, tôi còn đi được thì không thể dừng lại!". Chị xé vạt áo quấn chặt vết thương rồi tiếp tục gánh hàng bước đi thoăn thoắt trong đêm. Suốt chiến dịch, chị Sứ đã đi bộ hơn một ngàn cây số, vận chuyển thành công hơn 2 tấn gạo ra mặt trận, là tấm gương sáng ngời về tinh thần kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn