Bộ đội hành quân "ăn núi ngủ rừng", chịu đói chịu rét, chống chọi với bệnh sốt rét ác tính
"Nhớ lại lúc chúng tôi hành quân đi vượt dãy Trường Sơn, lúc đó đường lớn chỉ cho xe ô tô đi, mà cũng rất hạn chế. Còn bộ đội thì tự bẻ cây rừng mở đường mà đi. Có lúc đi cả ngày leo lên đỉnh núi rồi đi xuống. Đi từ miền Bắc Việt Nam qua Lào rồi lại về Việt Nam. Các đồng chí cứ nối gót nhau, có khi phải dùng dây leo" - cụ Tước kể lại. "Thời chiến, bữa ăn đôi khi chỉ là củ rừng, rau rừng tự hái lượm. Cả tháng có khi không có hạt muối để ăn. Lúa mì, khoai sắn đều không có. Có củ chụp ngon, nhưng để đào được củ chụp này là bộ đội phải đào sâu tới hơn 1m, mà bộ đội đói thì không đào nổi.
Còn có củ nần, loại củ này có trên mặt đất thôi, nhưng ăn vào là say. Bình thường bà con mang về phải ngâm cả tuần rồi mới luộc ăn được, nhưng bộ đội đói không có gì ăn, chỉ ngâm 2 - 3 ngày thì đã nấu ăn rồi, mới ăn chưa hết một bát đã say ngả nghiêng, ói ra hết. Bộ đội vài tháng không có hạt muối nào, thiếu muối nên chân tay bị phù hết cả... Bao nhiêu cực khổ nhưng vẫn vượt qua" - Cụ Đoàn Tước chia sẻ.
Cụ Tước còn kể lại, bộ đội không chỉ chịu đói, chịu rét, "ăn núi ngủ rừng", mà còn chống chọi với bệnh sốt rét do muỗi rừng đốt. Những năm tháng hành quân, cụ từng bị sốt rét ác tính tưởng như không thể qua khỏi. Thậm chí đồng đội còn đào sẵn huyệt cho cụ, nhưng cuối cùng may mắn khỏi bệnh, cụ Tước tiếp tục lên đường, thực hiện hoài bão kháng chiến, đấu tranh bảo vệ hòa bình cho dân tộc.Lịch sử không chỉ được viết bằng máu xương, bằng gian khổ hay những chiến thắng vẻ vang, mà còn qua những câu chuyện được thế hệ trước truyền lại cho thế hệ sau. Lịch sử thì vẫn trôi qua từng giây từng phút, ai cũng có khát khao, hoài bão của tuổi trẻ và những thanh niên yêu nước như cụ Đoàn Tước ngày ấy, đã có một hành trình thanh xuân đầy tự hào.


