BỘ ĐỘI HÀNH QUÂN- TRẦN QUỐC DŨNG DD11D
BỘ ĐỘI HÀNH QUÂN
Trời chưa sáng hẳn, màn sương còn phủ kín những cánh rừng Trường Sơn. Đoàn quân lặng lẽ nối đuôi nhau tiến bước, ba lô nặng trĩu trên vai, súng đeo chắc trước ngực. Con đường mòn gập ghềnh, trơn trượt sau cơn mưa đêm, nhưng không ai dừng lại.
Người đi đầu là anh liên lạc trẻ tuổi, thuộc từng lối rẽ như in trong trí nhớ. Thỉnh thoảng anh giơ tay ra hiệu, cả đoàn lập tức dừng lại, nép mình vào rừng khi nghe tiếng máy bay địch gầm rú trên cao. Khi tiếng động xa dần, họ lại tiếp tục đi, nhanh hơn, dứt khoát hơn.
Ban ngày, họ nghỉ dưới tán cây rậm rạp, chia nhau từng nắm cơm vắt, ngụm nước suối. Đêm xuống, cả đoàn lại lên đường. Có người bị sốt, có người chân rớm máu, nhưng vẫn cắn răng bước tiếp. Trong ánh đèn pin che kín, một chiến sĩ khẽ nói: “Ráng lên, qua được dãy núi này là gần tới đơn vị rồi.”
Đêm thứ ba, mưa lớn đổ xuống. Đường trơn như mỡ, nước suối dâng cao. Một chiến sĩ trượt chân, suýt bị cuốn đi, may mà đồng đội kịp nắm lại. Họ dìu nhau qua dòng nước xiết, lạnh buốt đến tê người.
Rạng sáng ngày thứ tư, khi mưa tạnh, trước mắt họ hiện ra một thung lũng nhỏ — nơi đơn vị đang chờ tiếp viện. Khói bếp bay lên giữa sương sớm. Vị chỉ huy nhìn lại cả đoàn, giọng trầm nhưng ấm: “Chúng ta tới rồi.”
Không ai reo hò, chỉ có những nụ cười mệt mỏi mà rạng rỡ. Bởi họ biết, từng bước hành quân gian khổ ấy không chỉ đưa họ đến đích, mà còn đưa họ gần hơn với ngày chiến thắng.


