Bộ đội lái xe Trường Sơn
Đỗ Ngọc Hải Đăng
CHUYỆN NGƯỜI LÍNH LÁI XE TRƯỜNG SƠN
Những bánh xe đi qua lửa đạn
7
Đêm trên Trường Sơn không bao giờ thật sự tối.
Bởi thỉnh thoảng, giữa màn đêm đặc quánh, một vệt lửa đỏ lại xé ngang bầu trời.
Rồi tiếng bom vọng xuống.
Ầm!
Mặt đất rung lên.
Những chiếc xe tải nằm im dưới tán rừng.
Người lính lái xe ngồi trong cabin, hai tay giữ chặt vô lăng.
Anh nhìn đồng hồ.
Đã gần nửa đêm.
Một chiến sĩ phụ xe ghé sát tai anh:
— Anh, đường phía trước vừa bị đánh.
Người lái xe gật đầu.
— Biết rồi.
— Hay mình chờ sáng?
Anh lắc đầu:
— Không được. Đơn vị phía trước đang chờ đạn.
Chiếc xe nổ máy.
Rừ… rừ…
Đoàn xe từ từ chuyển bánh.
Con đường không có ánh đèn
Trên đường Trường Sơn, xe không được bật đèn pha.
Một ánh sáng nhỏ cũng có thể trở thành mục tiêu cho máy bay đối phương.
Người lái xe phải nhìn con đường bằng thứ ánh sáng yếu ớt từ đèn gầm được che kín.
Có lúc phía trước chỉ là một khoảng đen.
Có lúc con đường bị bom đánh tan.
Có lúc một đoạn núi sạt xuống chắn ngang.
Nhưng đoàn xe vẫn phải đi.
Bởi phía trước có những người lính đang chờ.
Có thương binh cần thuốc.
Có đơn vị cần đạn.
Có những bếp lửa đang chờ gạo.
Và có một chiến trường không thể chờ đến sáng.
Một chuyến xe đặc biệt
Đêm ấy, người lái xe tên Hùng nhận nhiệm vụ chở hàng vào một đơn vị đang đóng sâu trong rừng.
Chiếc xe đã cũ.
Thùng xe đầy những hòm đạn và bao gạo.
Ngồi cạnh Hùng là một chiến sĩ trẻ mới vào Trường Sơn.
Cậu hỏi:
— Anh lái xe bao lâu rồi?
Hùng cười:
— Đủ lâu để biết con đường này không thích người nóng vội.
Cậu lính trẻ cười theo.
Nhưng chưa được bao lâu, một tiếng nổ vang lên.
Ầm!
Đất đá phủ kín kính xe.
Chiếc xe chao đảo.
Hùng lập tức đạp phanh.
— Xuống xe!
Hai người nhảy xuống.
Một quả bom vừa đánh trúng đoạn đường phía trước.
Một chiếc xe trong đoàn bị trúng bom.
Người lái xe nằm bất động.
Hùng chạy đến.
— Đồng chí!
Không có tiếng trả lời.
Anh nhìn chiếc xe cháy.
Rồi nhìn những chiếc xe phía sau.
Không ai nói gì.
Một cán bộ chạy đến:
— Đường còn đi được không?
Hùng nhìn về phía trước.
Con đường đã bị bom xé nát.
Anh nói:
— Đi vòng qua taluy.
— Nguy hiểm lắm.
Hùng đáp:
— Chỗ nào trên Trường Sơn mà không nguy hiểm?
Người lái xe và ánh mắt phía trước
Họ phải xuống xe, lấy cuốc xẻng san đường.
Người lính trẻ nhìn Hùng.
Áo anh đầy bùn đất.
Mồ hôi trộn với bụi.
Cậu hỏi:
— Anh có sợ không?
Hùng ngừng tay.
Một lúc sau anh nói:
— Có.
Cậu ngạc nhiên.
Hùng cười:
— Không sợ mới lạ.
Rồi anh chỉ về phía những chiếc xe.
— Nhưng phía trước có người đang chờ.
Câu nói ấy khiến người lính trẻ im lặng.
Anh hiểu rằng những người lái xe Trường Sơn không phải những con người không biết sợ.
Họ cũng có gia đình.
Có cha mẹ.
Có người yêu.
Có những lá thư chưa kịp gửi.
Có những ngày tháng muốn trở về.
Nhưng mỗi khi ngồi sau vô lăng, họ biết mình đang mang theo một phần sinh mạng của những người ở phía trước.
Chuyến xe cuối cùng
Gần sáng, đoàn xe tiếp tục đi.
Khi đến nơi, những người lính lập tức chạy ra nhận hàng.
Một chiến sĩ ôm lấy bao gạo.
Một người khác kiểm tra từng hòm đạn.
Không ai hỏi đoàn xe đã đi qua những gì.
Hùng bước xuống.
Anh nhìn chiếc xe.
Một mảnh đạn cắm sâu vào cánh cửa.
Kính chắn gió nứt một đường dài.
Nhưng xe vẫn chạy được.
Người lính trẻ ngồi xuống bên vệ đường, thở phào.
Hùng đưa cho cậu bi đông nước.
— Uống đi.
Cậu hỏi:
— Mai mình lại đi nữa à?
Hùng nhìn về con đường phía xa.
— Ừ.
— Không nghỉ sao anh?
Hùng cười:
— Khi nào chiến tranh nghỉ thì mình nghỉ.
Nhiều năm sau
Chiến tranh kết thúc.
Những con đường Trường Sơn năm xưa dần trở thành những tuyến đường mới.
Một ngày nọ, Hùng trở lại nơi cũ.
Không còn tiếng bom.
Không còn đoàn xe chạy trong đêm.
Rừng vẫn xanh.
Con đường rộng hơn.
Anh đứng bên một khúc cua.
Nhìn những chiếc xe dân sự chạy qua.
Bất chợt, anh nghe tiếng động cơ.
Trong ký ức, anh lại thấy những chiếc xe tải năm nào.
Những người đồng đội ngồi cạnh mình.
Những gương mặt trẻ măng.
Những tiếng gọi nhau trong đêm.
Và những người đã không bao giờ trở về.
Hùng cúi xuống, nhặt một viên đá bên đường.
Anh nói rất khẽ:
— Các cậu nhìn xem…
— Đường hôm nay đẹp quá.
Gió Trường Sơn thổi qua.
Không có tiếng bom.
Chỉ có tiếng xe chạy đều trên con đường mới.
Những bánh xe đi vào lịch sử
Người ta thường nhắc đến những trận đánh lớn.
Nhắc đến những vị tướng.
Những chiến thắng.
Những lá cờ tung bay trên chiến trường.
Nhưng phía sau mỗi trận đánh là những chuyến xe âm thầm.
Những người lính lái xe Trường Sơn đã đưa đạn dược, lương thực, thuốc men và con người vượt qua những tuyến đường đầy bom đạn.
Họ không trực tiếp đứng ở tuyến đầu trong mọi trận đánh.
Nhưng nếu không có họ, tuyến đầu không thể tồn tại.
Mỗi vòng bánh xe là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Mỗi chuyến hàng là một lời hứa với đồng đội.
Mỗi con đường vượt qua là một bước tiến của cả chiến trường.
Và có lẽ, điều đẹp nhất về những người lính lái xe Trường Sơn là:
Họ không hỏi con đường phía trước còn bao xa. Họ chỉ hỏi: “Đơn vị phía trước còn cần gì?”
Rồi họ nổ máy.
Rừ… rừ…
Chiếc xe lại lao vào màn đêm.
Mang theo hàng hóa.
Mang theo niềm tin.
Và mang theo cả một phần hy vọng của những người đang chiến đấu ở phía trước.
Những bánh xe ấy đã lăn qua bom đạn, qua núi rừng, qua những năm tháng khốc liệt — để rồi lăn thẳng vào lịch sử.


