Bộ Đội Ta Trong Chiến Dịch Huế – Đà Nẵng (1975): Những Bước Chân Táo Bạo Bóp Nghẹt Tàn Quân
Tác giả: Nguyễn Hà Thu
Trong Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mùa Xuân năm 1975, Chiến dịch Huế – Đà Nẵng (diễn ra từ ngày 5 đến ngày 29 tháng 3 năm 1975) đứng ngang hàng với Chiến dịch Tây Nguyên và Chiến dịch Hồ Chí Minh như một đòn chiến lược quyết định. Đây không chỉ là thắng lợi tiêu diệt Quân đoàn 1 và Quân khu 1 Ngụy, mà còn là bản hùng ca về lòng dũng cảm, sự linh hoạt và mưu trí tuyệt vời của cán bộ, chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Sau thất bại thảm hại ở Tây Nguyên, chính quyền Sài Gòn rơi vào hoảng loạn. Chúng quyết định co cụm, biến Huế và Đà Nẵng thành hai căn cứ phòng thủ kiên cố nhằm ngăn chặn bước tiến của quân ta. Tuy nhiên, nắm bắt thời cơ vàng, Bộ Tư lệnh chiến dịch đã chỉ đạo lực lượng mở các mũi tiến công vũ bão, không cho địch kịp co cụm hay tổ chức phòng ngự.
Trận đánh giải phóng Cố đô Huế (21/3 – 26/3) ghi dấu ấn đậm nét về sự hiệp đồng tác chiến nhuần nhuyễn của các chiến sĩ ta. Dù địa hình miền Trung chia cắt bởi sông ngòi và đầm phá, các đơn vị thuộc Quân đoàn 2 cùng lực lượng địa phương đã hành quân liên tục không nghỉ, bí mật bao vây, hình thành thế chia cắt Quân đoàn 1 Ngụy. Đêm 24 tháng 3, các mũi tiến công đồng loạt vượt sông Hương, đập tan căn cứ đồn bốt địch. Đến sáng ngày 26 tháng 3 năm 1975, lá cờ giải phóng tung bay trên đỉnh Kỳ Đài Huế, đánh dấu chiến thắng trọn vẹn tại Cố đô.
Không dừng lại để nghỉ ngơi, lệnh từ Bộ Tư lệnh truyền xuống các đơn vị: "Thần tốc, táo bạo, bất ngờ!". Các chiến sĩ ta lập tức xốc lại đội hình, dồn lực lượng tiến thẳng về Đà Nẵng – căn cứ quân sự liên hợp khổng lồ được địch coi là "pháo đài không thể xâm phạm".
Hình ảnh đẹp đẽ và xúc động nhất trong những ngày cuối tháng 3 chính là tinh thần nhường cơm xẻ áo, khắc phục gian khổ của bộ đội ta. Trên đường tiến quân, hàng ngàn chiến sĩ khoác balo gầy guộc vì hành quân đường dài, chân rộp máu, nhưng ánh mắt ai nấy đều rực sáng niềm tin chiến thắng. Nhiều đơn vị pháo binh, xe tăng đã dốc hết sức lực ngày đêm san lấp mặt đường, vượt đèo Hải Vân hiểm trở, mở đường cho đại quân tiến xuống.
Sáng ngày 29 tháng 3, từ 5 hướng, các cánh quân bộ binh, xe tăng, pháo binh của ta dưới sự phối hợp của lực lượng biệt động nội thành đồng loạt đánh chiếm các mục tiêu chiến lược: Sân bay Đà Nẵng, Tòa Thị chính, Cảng Tiên Sa... Trước sức mạnh như vũ bão và tinh thần tiến công rực lửa của bộ đội ta, hơn 10 vạn quân địch tại Đà Nẵng hoàn toàn tan rã, bỏ lại toàn bộ vũ khí hòng tháo chạy ra biển. Chỉ trong vỏn vẹn 33 giờ tiến công, thành phố Đà Nẵng – căn cứ lớn thứ hai của chính quyền Sài Gòn – đã hoàn toàn được giải phóng.
Thắng lợi của Chiến dịch Huế – Đà Nẵng là minh chứng hùng hồn cho bản lĩnh, tài trí và sức mạnh phi thường của bộ đội ta. Sự hy sinh, tinh thần kiên cường vượt qua muôn vàn gian khổ của những người chiến sĩ năm ấy đã tạo ra bước ngoặt chiến lược trực tiếp, mở ra thời cơ lịch sử để toàn quân, toàn dân ta tiến vào Chiến dịch Hồ Chí Minh, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.



