Anh hùng Lực lượng vũ trang

BỘ ĐỘI TĂNG THIẾT GIÁP CHIẾN ĐẤU

Bắc Ninh19/05/2026TRIỆU BẰNG4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm ấy, chiến trường miền Đông đỏ rực dưới cái nắng cháy da cháy thịt. Đất bazan nứt toác từng đường dài như những vết sẹo. Rừng cao su trụi lá đứng im lìm giữa tiếng bom đạn vọng về từ phía xa. Trên con đường đất đỏ dẫn vào căn cứ địch, đại đội tăng thiết giáp của quân giải phóng lặng lẽ hành quân trong đêm. Chiếc xe tăng số hiệu 390 đi đầu đội hình. Trong khoang xe chật hẹp, mùi dầu máy, khói thuốc súng và mồ hôi người hòa quyện nồng nặc. Trung đội trưởng Lê Văn Hùng ngồi sát kính quan sát, đôi mắt căng thẳng dõi về phía trước. Người lái xe là chiến sĩ trẻ tên Tâm, quê Nghệ An. Cậu mới hai mươi tuổi nhưng đã trải qua nhiều trận đánh lớn. Phía sau là pháo thủ Bình và nạp đạn viên Quý – hai người bạn thân luôn sống chết có nhau. Tiếng máy tăng gầm trầm đục giữa màn đêm. Hùng khẽ nói qua máy liên lạc: – Anh em chú ý, phía trước là tuyến phòng thủ đầu tiên của địch. Có thể có mìn chống tăng và pháo phục kích. Trong xe im lặng vài giây rồi Quý cười nhỏ: – Địch mà thấy xe mình chắc khiếp vía. Bình đập vai bạn: – Đừng chủ quan. Hôm trước đại đội bạn bị phục kích cháy mất hai xe đấy. Nghe vậy, cả khoang xe lại chìm vào im lặng. Đoàn tăng bò chậm qua cánh rừng thấp. Những cành cây khô quệt vào lớp thép nghe ken két. Xa xa, ánh pháo sáng bất chợt bùng lên soi trắng cả khoảng trời. Hùng lập tức ra lệnh: – Dừng xe! Tắt đèn! Cả đoàn tăng nằm im giữa rừng. Mọi người nín thở. Từ phía trước vọng lại tiếng động cơ xe bọc thép địch đang tuần tra. Tâm thì thầm: – Chúng tới gần rồi anh Hùng. Hùng áp mắt vào kính quan sát. Ba chiếc xe bọc thép địch đang chạy ngang con đường trước mặt, súng máy quét loang loáng. Nếu bị phát hiện lúc này, toàn bộ đội hình tăng sẽ lộ bí mật. Không khí căng như dây đàn. Chiếc xe địch cuối cùng bất ngờ dừng lại. Một tên lính bật đèn pin soi về phía rừng cây nơi đoàn tăng đang ẩn nấp. Quý siết chặt viên đạn pháo trong tay. – Nó thấy mình chưa anh? Hùng chưa kịp trả lời thì một tiếng chim cú vang lên từ phía rừng sâu. Đó là ám hiệu của trinh sát ta báo an toàn. Đám lính địch tưởng chỉ là tiếng động trong rừng nên quay lên xe bỏ đi. Khi tiếng động cơ xa dần, mọi người mới thở phào. Tâm lau mồ hôi: – Thoát rồi… Hùng nghiêm giọng: – Chưa đâu. Trận chính còn phía trước. Gần sáng, đoàn tăng tiến tới tuyến phòng thủ của địch. Phía trước là căn cứ lớn án ngữ con đường chiến lược. Hàng rào thép gai dày đặc, ụ súng và hỏa điểm sáng rực. Bộ binh ta đã bí mật áp sát từ nhiều hướng, chờ tăng mở cửa đột phá. Qua điện đài, mệnh lệnh vang lên: – Toàn đơn vị chuẩn bị chiến đấu! Tiếng đạn lên nòng lách cách trong khoang thép. Hùng hô lớn: – Vì đồng đội phía trước! Tiến lên! Chiếc xe tăng 390 rú máy lao về phía hàng rào. Đạn đại liên từ căn cứ địch lập tức bắn như mưa, tóe lửa trên lớp giáp thép. ẦM! Một quả pháo chống tăng nổ ngay bên cạnh, đất đá tung kín mặt xe. Tâm nghiến răng ghì chặt vô lăng: – Xe vẫn ổn! Bình xoay pháo, hét lớn: – Phát hiện hỏa điểm bên trái! – Bắn! ẦM! Nòng pháo rung chuyển dữ dội. Cả ụ súng địch nổ tung trong biển lửa. Những chiếc tăng phía sau đồng loạt xông lên. Bộ binh ta hò reo tràn theo sau xe tăng, đánh chiếm từng lô cốt. Khói lửa phủ kín chiến trường. Địch bắt đầu phản kích dữ dội. Từ trong căn cứ, nhiều khẩu pháo chống tăng đồng loạt nhả đạn. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên phía sau. Hùng quay lại thấy chiếc tăng 387 bốc cháy dữ dội. Lửa phụt khỏi tháp pháo. Vài chiến sĩ cố bò ra ngoài giữa làn đạn dày đặc. – Xe 387 trúng đạn! Giọng điện đài nghẹn lại. Quý đấm mạnh xuống sàn xe: – Khốn kiếp! Nhưng đội hình không thể dừng lại. Nếu chững lại giữa bãi trống, tất cả sẽ thành bia cho pháo địch. Chiếc 390 tiếp tục lao lên, nghiền nát lớp hàng rào thép gai cuối cùng. Bất ngờ… RẦM! Cả chiếc xe rung lên dữ dội. Một quả mìn chống tăng phát nổ dưới bánh xích bên phải. Tâm bị hất mạnh vào thành thép, máu chảy trên trán. – Mất xích rồi! Chiếc xe nghiêng hẳn sang một bên. Đạn địch lập tức bắn cấp tập về phía chiếc tăng bị immobilized. Những tiếng va chát chúa liên tiếp dội vào thân xe. Trong khoang xe nóng hầm hập. Hùng hét lớn: – Bình! Bắn yểm trợ! Quý chuẩn bị súng AK! Khẩu pháo trên tháp xe vẫn quay được. Bình nghiến răng nhắm vào hỏa điểm đang bắn dữ dội nhất. ẦM! Khẩu pháo địch im bặt. Nhưng thêm nhiều lính địch đang tràn ra bao vây chiếc tăng. Tâm cố khởi động lại động cơ: – Không được rồi anh Hùng! Qua điện đài, đại đội trưởng quát lớn: – Xe 390 cố giữ vị trí! Bộ binh sẽ lên hỗ trợ! Đạn bắn chan chát quanh xe. Quý mở nắp khoang, nhoài người bắn trả bằng AK. Từng loạt đạn quét ngã những tên lính đang áp sát. Một viên đạn sượt qua vai Quý khiến anh ngã bật xuống khoang xe. Máu thấm đỏ áo. Hùng giữ chặt vai đồng đội: – Có sao không? Quý cắn răng: – Chưa chết được đâu. Ngoài kia, tiếng hò xung phong của bộ binh ta vang dậy. – Xung phong! Từ các giao thông hào, chiến sĩ giải phóng ào lên như thác lũ. B40, B41 đồng loạt khai hỏa vào các lô cốt. Lợi dụng thời cơ ấy, Hùng quyết định liều một phen. – Tâm! Cho xe quay ngang! Dùng thân xe che bộ binh tiến lên! – Nhưng xe hỏng xích rồi! – Còn chạy được chút nào cứ chạy! Tâm nghiến chặt môi, ép cần lái. Chiếc tăng gầm lên, lê bánh xích cháy xém xoay ngang giữa làn đạn. Thân xe thép trở thành bức tường che chắn cho hàng chục chiến sĩ phía sau. Bộ binh ta men theo xe tăng, áp sát căn cứ địch. Rồi một tiếng nổ long trời lở đất vang lên ở trung tâm căn cứ. Kho đạn của địch bị trúng pháo. Lửa bùng cao đỏ rực cả bầu trời. Quân địch hoảng loạn tháo chạy. Tiếng hô chiến thắng vang dậy khắp trận địa. – Chiếm được căn cứ rồi! Trong khoang xe 390, mọi người ngồi phịch xuống, thở dốc. Khói súng cay xè mắt. Tâm cười mệt mỏi: – Sống rồi anh em ơi… Quý ôm vai bị thương, vẫn cười: – Xe mình chưa chịu thua đâu. Hùng mở nắp xe bước lên. Bình minh đang ló rạng phía chân trời. Lá cờ giải phóng tung bay trên nóc căn cứ vừa chiếm được. Xung quanh, nhiều chiếc tăng cháy đen nằm im lặng giữa chiến trường. Có những đồng đội đã không bao giờ trở về. Hùng đứng lặng rất lâu. Người chiến sĩ liên lạc chạy tới báo tin: – Đại đội trưởng nói xe 390 lập công lớn. Nhờ giữ được cửa mở nên bộ binh mới xông lên kịp. Hùng nhìn những người đồng đội trong khoang xe đầy khói dầu và máu. Ai cũng mệt nhoài, quần áo cháy sém, gương mặt đen nhẻm vì khói súng. Nhưng trong mắt họ vẫn ánh lên niềm tự hào. Bởi họ hiểu rằng, người lính tăng thiết giáp sinh ra là để lao lên giữa lửa đạn, dùng thép và ý chí mở đường cho đồng đội tiến công. Chiến tranh rồi sẽ qua đi. Những cánh rừng năm xưa sẽ xanh trở lại. Nhưng ký ức về những đoàn xe tăng gầm vang trên chiến trường, về những người lính sống chết trong khoang thép nóng bỏng ấy… sẽ mãi mãi không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BỘ ĐỘI TĂNG THIẾT GIÁP CHIẾN ĐẤU | Câu chuyện thời hoa lửa