Bó đuốc dẫn đường
Bó đuốc dẫn đường
Mùa xuân năm 1954, khi các đơn vị hành quân vào Điện Biên, nhiều cung đường rừng Tây Bắc tối đen như mực. Để giữ bí mật, bộ đội không được thắp đèn. Chỉ đến những đoạn vực sâu, người dân địa phương mới đốt những bó đuốc nhỏ, che bằng mo tre để ánh sáng chỉ đủ soi xuống mặt đường.
Một cụ già người Thái được giao nhiệm vụ đứng ở khúc cua nguy hiểm nhất. Đêm nào cụ cũng cầm bó đuốc, chờ đến khi người chiến sĩ cuối cùng đi qua mới lặng lẽ dập lửa trở về.
Có người hỏi cụ: "Sao không để thanh niên làm việc này?"
Cụ cười hiền: "Đường này tôi thuộc từng hòn đá. Tôi đứng đây, các cháu sẽ đi an toàn hơn."
Sau chiến thắng, con đường năm xưa đã được mở rộng. Nhưng nhiều cựu chiến binh vẫn nhớ ánh lửa nhỏ giữa đêm rừng. Họ nói, đó không chỉ là ánh sáng dẫn đường mà còn là ánh sáng của lòng dân, của niềm tin son sắt vào ngày toàn thắng.
Ngày nay, trong cuộc sống, mỗi người cũng có thể trở thành "ngọn đuốc" của người khác bằng sự hướng dẫn, sẻ chia và giúp đỡ chân thành.



