Khác

Bó Đuốc Dẫn Đường

Đồng Tháp04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1968, trên dãy Trường Sơn, màn đêm phủ xuống rất nhanh. Những con đường mòn bị mưa xóa nhòa dấu vết, cây rừng ken dày khiến ánh trăng cũng khó lọt qua. Các đơn vị hành quân chủ yếu di chuyển vào ban đêm để bảo đảm bí mật.

Chiến sĩ giao liên Nguyễn Văn Tâm, hai mươi hai tuổi, quê ở Quảng Trị, được giao nhiệm vụ dẫn đường cho một đoàn vận tải vượt qua đoạn rừng hiểm trở.

Trong ba lô của anh luôn có một bó đuốc nhỏ làm từ thân tre khô và nhựa cây.

Đó là món đồ cha anh chuẩn bị trước ngày lên đường.

Cha dặn:

"Khi thật cần."

"Mới thắp."

"Ánh sáng."

"Phải đúng lúc."

Tâm luôn ghi nhớ.

Suốt nhiều tháng.

Anh chưa từng dùng đến bó đuốc.

Đêm nào cũng dựa vào sao trời, địa hình và kinh nghiệm để dẫn đường.

Một đêm cuối tháng.

Mưa lớn kéo dài.

Sương mù dày đặc.

Đoàn vận tải lạc giữa khu rừng.

Nếu tiếp tục đi.

Có thể rơi xuống một khe núi sâu.

Tâm bình tĩnh lấy bó đuốc ra.

Anh che kín ngọn lửa bằng chiếc mũ cối.

Chỉ để một vệt sáng nhỏ đủ soi lối đi.

Từng người nối nhau bước theo.

Không ai nói một lời.

Chỉ nghe tiếng mưa rơi và tiếng chân lội bùn.

Sau gần một giờ.

Đoàn người vượt qua đoạn đường nguy hiểm.

Đến nơi tập kết an toàn.

Khi ngọn đuốc tắt.

Chỉ còn lại một đoạn tre cháy dở.

Một chiến sĩ trẻ xúc động nói:

"Ngọn lửa nhỏ."

"Nhưng đưa cả đoàn."

"Đến nơi."

Tâm mỉm cười.

Anh cất phần đuốc còn lại vào ba lô.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về đồng chí Lê Duẩn, người luôn nhấn mạnh tinh thần kiên định, đoàn kết và quyết tâm vượt qua mọi khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ.

Ông nói:

"Có những người."

"Không đứng."

"Ở phía trước."

"Để được nhìn thấy."

"Mà để."

"Dẫn đường."

Tâm nhìn bó đuốc đã cháy gần hết.

Anh hiểu rằng.

Ánh sáng quý nhất.

Không phải ánh sáng rực rỡ.

Mà là ánh sáng xuất hiện đúng lúc mọi người cần.

Sau ngày đất nước thống nhất, Tâm trở về quê làm giáo viên.

Trong phòng truyền thống của trường, ông treo đoạn đuốc cháy dở trong một khung kính nhỏ.

Một hôm, học sinh hỏi:

"Thầy ơi."

"Sao chỉ còn."

"Một khúc tre."

"Mà vẫn giữ?"

Tâm nhẹ nhàng lấy khung kính xuống.

Đưa cho cả lớp xem.

"Vì khúc tre này."

"Từng."

"Soi đường."

"Cho rất nhiều người."

Cả lớp lặng im.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai phủ khắp sân trường.

Tiếng học sinh nô đùa vang lên giữa khoảng trời trong xanh.

Tâm khẽ mỉm cười.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những ánh sáng không đủ làm rực cả bầu trời, nhưng lại đủ để dẫn một đoàn người vượt qua bóng tối. Chính những con người âm thầm soi đường ấy đã góp phần tạo nên con đường đi tới hòa bình, độc lập và tương lai của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn