Bó Đuốc Trên Đỉnh Đồi
Những năm kháng chiến, ở một vùng đồi núi xa xôi, có một điểm cao nhìn xuống con đường mòn chạy xuyên rừng. Nơi ấy không có gì đặc biệt vào ban ngày, chỉ là một khoảng đất trống với vài bụi cây thấp. Nhưng khi đêm xuống, nó lại trở thành điểm dẫn đường quan trọng.
Mỗi khi có đoàn người cần di chuyển qua khu vực, trên đỉnh đồi sẽ xuất hiện một bó đuốc nhỏ. Ánh lửa không được để sáng quá, chỉ vừa đủ để nhận biết từ xa. Người cầm đuốc phải đứng khuất sau tảng đá, che bớt ánh sáng để tránh bị phát hiện.
Một đêm, khi trời tối đen và gió thổi mạnh, một đoàn vận chuyển chuẩn bị đi qua đoạn rừng phía dưới. Đường đi nhiều ngã rẽ, nếu không có tín hiệu, rất dễ lạc hướng. Đúng lúc ấy, trên đỉnh đồi, bó đuốc được thắp lên, ánh sáng lập lòe giữa màn đêm.
Nhờ ánh đuốc ấy, đoàn người phía dưới xác định được hướng đi. Họ lần theo ánh sáng, từng bước tiến qua những đoạn khó. Không ai nói với ai, nhưng ai cũng để ý giữ đúng hướng, không đi lệch.
Giữa lúc đang di chuyển, gió bất ngờ mạnh hơn, ngọn lửa trên đỉnh đồi chao đảo. Người cầm đuốc phải che chắn cẩn thận, giữ cho ánh sáng không tắt. Nếu đuốc tắt, đoàn phía dưới sẽ mất phương hướng ngay lập tức.
Sau một thời gian, đoàn người cũng đi qua được đoạn rừng. Khi chắc chắn không còn ai phía dưới, ngọn đuốc trên đỉnh đồi được dập tắt, trả lại bóng tối như ban đầu.
Không có lời cảm ơn trực tiếp, cũng không ai biết rõ người cầm đuốc là ai. Nhưng ánh sáng nhỏ bé ấy đã giúp cả một đoàn người đi đúng đường trong đêm tối.
Giờ đây, những con đường đã rõ ràng hơn, không còn cần những bó đuốc dẫn lối như trước. Nhưng ký ức về ánh lửa trên đỉnh đồi vẫn còn đó—một ánh sáng giản dị, âm thầm nhưng đầy ý nghĩa trong những năm tháng gian khó.



