Bó hoa
“Em chờ anh nhé. Khi nào hết giặc, anh mang bó hoa rừng về tặng em.”
Tháng ba, nắng đầu hạ rực lên trên con đường quê nhỏ. Tiếng máy bay còn vọng lại đâu đó như một vết xước trên bầu trời xanh. Lan ngồi bên bờ tre, đôi tay run run đan lại chiếc khăn len chưa kịp gửi cho anh Thành – người chiến sĩ đóng quân ở tuyến lửa phía Bắc.
Ngày ra đi, Thành chỉ kịp nói một câu: “Em chờ anh nhé. Khi nào hết giặc, anh mang bó hoa rừng về tặng em.”
Lan cười, nụ cười trong veo như giọt sương trên lá, nhưng sâu trong lòng là một nỗi lo lắng không tên.
Chiều ấy, khi Lan đang gánh nước ngoài bến, bất chợt tiếng còi báo động vang lên. Cả làng hối hả chạy xuống hầm trú ẩn. Lan ôm lấy cái khăn len vẫn chưa kịp gửi, run bần bật. Trên không, từng đợt bom sáng lóe như muốn xé nát cả vùng trời.
Sau trận ném bom, Lan cùng dân làng chạy đi tìm những người bị thương. Bên triền đê, Lan nhìn thấy một người lính trẻ nằm gục bên vũng đất đỏ. Trên tay anh vẫn nắm chặt một bó hoa rừng đã dập nát.
Lan khụyu xuống, tim như ngừng đập.
Nhưng đó không phải là Thành. Người lính trẻ mở mắt, thều thào:
- Cô ơi… cho tôi nhờ… mang bó hoa này về hậu phương. Nó là quà cưới tôi hứa với vợ…
Lan siết chặt bó hoa, nước mắt rơi xuống từng cánh hoa tím lấm lem bùn đất:
- Em sẽ mang giúp anh. Anh cố lên…
Người lính chỉ khẽ mỉm cười rồi lặng đi trong chiều gió.
Bốn tháng sau, cánh đồng quê lại xanh trở lại. Lan vẫn chưa nhận được tin của Thành. Nhưng sáng ấy, khi Lan đang quét sân, một người lính gầy gò bước vào cổng làng. Bộ quân phục bạc màu, nhưng trong tay anh là một bó hoa rừng còn tươi nguyên.
- Lan… anh về rồi đây.
Lan chạy đến, òa khóc trong vòng tay Thành.
Anh kể rằng anh đã thoát chết sau một trận càn, được đồng đội cứu. Trên đường trở về đơn vị, anh nhặt thêm bó hoa ấy – thứ mà anh đã hứa sẽ mang về cho Lan từ ngày đầu ra trận.
Lan khẽ đặt bó hoa của anh cạnh bó hoa tím cô vẫn giữ cho người lính đã khuất. Hai bó hoa – một của sự đoàn tụ, một của chia ly – nằm cạnh nhau như chứng nhân của một thời hoa lửa, nơi tuổi trẻ phải đánh đổi nhưng cũng viết nên những câu chuyện đẹp nhất.
Lan nắm lấy tay Thành, nhìn về phía chân trời bình yên mà hai người đã chờ đợi quá lâu.
- Anh về rồi… và chiến tranh rồi cũng sẽ qua thôi.



