BÓ HOA GIỮA TUYẾN LỬA
BÓ HOA GIỮA TUYẾN LỬA
BÓ HOA GIỮA TUYẾN LỬA
Ngày ấy, trên tuyến đường Trường Sơn, bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Nhưng giữa những cung đường đỏ bụi và khét mùi thuốc súng, vẫn có những cô gái tuổi đôi mươi mặc áo thanh niên xung phong, ngày ngày bám đường, san lấp hố bom, bảo đảm cho những đoàn xe vượt qua.
Nguyễn Thị Kim Huế là một trong những người con gái như thế.
Ở Đại đội Thanh niên xung phong 759, cô cùng đồng đội làm việc giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Công việc của họ không có tiếng súng trực tiếp trong tay, nhưng mỗi con đường được thông là thêm một chuyến xe có thể đi qua, thêm một phần sức mạnh được đưa về phía trước.
Có những ngày, bom vừa dứt, đất đá còn rung dưới chân, họ đã phải lao ra mặt đường.
Không ai biết quả bom tiếp theo sẽ rơi xuống đâu.
Không ai biết ngày mai mình còn trở về hay không.
Vậy mà những cô gái trẻ vẫn cười.
Vẫn làm việc.
Vẫn giữ cho tuổi xuân của mình một chút dịu dàng giữa chiến tranh.
Rồi một ngày, Nguyễn Thị Kim Huế có mặt trong đoàn thanh niên xung phong được gặp Bác Hồ.
Trong bức ảnh lưu lại từ những năm tháng ấy, cô gái trẻ đứng bên Bác, trên tay ôm một bó hoa rực rỡ.
Chỉ là một bó hoa.
Nhưng nhìn thật lâu, người ta có thể thấy trong đó cả một thời tuổi trẻ.
Bởi phía sau nụ cười của cô gái là những cung đường đầy hố bom.
Phía sau bó hoa là những ngày đêm đối mặt với hiểm nguy.
Và phía sau tuổi đôi mươi ấy là một thế hệ đã đem những năm tháng đẹp nhất của mình đặt giữa tuyến lửa.
Chiến tranh rồi sẽ đi qua.
Những cung đường năm xưa sẽ trở lại màu xanh.
Nhưng bó hoa trong bức ảnh ấy dường như vẫn còn nở.
Nở cho những cô gái đã từng đứng giữa bom đạn mà không để tuổi trẻ mình tắt đi.
Và nở cho một thế hệ đã đi qua “thời hoa lửa” bằng tất cả lòng can đảm của tuổi thanh xuân.



