Bó hoa rừng
Năm 1974, chị Phạm Thị Thu là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ chăm sóc thương binh tại một khu căn cứ ở miền Tây Nam Bộ. Dù cuộc sống thiếu thốn và chiến tranh luôn cận kề, chị vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan để động viên mọi người. Mỗi khi rảnh rỗi, chị thường hái những bông hoa dại ven rừng cắm vào lon sữa cũ đặt trong lán nghỉ của thương binh. Những bó hoa giản dị ấy khiến không khí nơi chiến hào bớt căng thẳng và giúp các chiến sĩ cảm thấy ấm lòng hơn. Một lần sau trận càn lớn của địch, nhiều thương binh được đưa về căn cứ trong tình trạng kiệt sức. Suốt đêm hôm đó, chị Thu cùng đồng đội thức trắng để chăm sóc và nấu nước cho mọi người. Sáng hôm sau, chị lại lặng lẽ mang vài nhánh hoa rừng đặt cạnh nơi nghỉ của các chiến sĩ bị thương. Một anh bộ đội xúc động nói rằng nhìn thấy hoa, anh càng có thêm niềm tin vào ngày hòa bình. Sau ngày đất nước thống nhất, chị Thu trở về quê hương với cuộc sống bình dị. Nhưng những bó hoa rừng năm ấy vẫn mãi là ký ức đẹp về tình người giữa những năm tháng thời hoa lửa đầy gian khó.



