BÓ HOA TRẮNG BÊN NGHĨA TRANG
Nguyễn Thị Ngọc Mai yêu Lâm Đức Hải từ thời còn học phổ thông. Hải nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi.
Ngày chia tay, Mai tặng anh một bó hoa trắng nhỏ:
“Em sẽ chờ.”
Ba năm sau, giấy báo tử gửi về.
Gia đình khuyên Mai đi lấy chồng, nhưng cô từ chối.
Mỗi năm đến ngày Hải hy sinh, Mai đều mang hoa trắng ra nghĩa trang liệt sĩ.
Một hôm, có người lính già hỏi:
“Cô còn chờ điều gì?”
Mai mỉm cười:
“Chờ mình già đi cùng ký ức.”
Đến cuối đời, bà vẫn sống một mình trong căn nhà nhỏ, bên khung ảnh người lính trẻ tuổi mãi không già.



