BỘ QUẦN ÁO VÁ CHẰNG VÁ ĐÚP
Một ông cụ bán nước ở bến phà kể rằng thời trẻ ông là dân công hỏa tuyến. Ngày nào cũng đẩy xe đạn, kéo cáng, tiếp lương thực.
Áo ông vá chằng vá đụp, nhưng lúc nào cũng sạch.
Ông bảo: “Thời ấy tao nghèo, nhưng tao sợ nhất là để chiến tranh bẩn lên lòng người.”
Một sinh viên nghe xong hỏi:
– Chiến tranh làm gì mà bẩn được lòng người?
Ông cười, buồn:
– Bẩn khi mình quên mất nhau.
Câu nói ấy ở lại trong suy nghĩ của đám trẻ lâu hơn cả buổi học trên giảng đường.
---


