Cựu chiến binh

BỐ TÔI- NGƯỜI LÍNH BƯỚC RA TỪ KHÓI LỬA

Trong ký ức của mỗi người, người cha luôn hiện hữu như một ngọn núi vững chãi, một bến đỗ bình yên. Với tôi, hình bóng ấy càng trở nên thiêng liêng và đáng tự hào hơn bao giờ hết khi gắn liền với màu áo lính và những vết sẹo của một thời hoa lửa. Bố tôi – ông Kiều Ngọc Huỳnh – một người con của mảnh đất Thượng Lộc, xã Bảo Yên, huyện Thanh Thủy, Phú Thọ, chính là người anh hùng thầm lặng nhất trong cuộc đời tôi.

Phú Thọ18/02/2026Kiều Thị Hương (Đoàn xã Thanh Thuỷ, Phú Thọ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của mỗi người, người cha luôn hiện hữu như một ngọn núi vững chãi, một bến đỗ bình yên. Với tôi, hình bóng ấy càng trở nên thiêng liêng và đáng tự hào hơn bao giờ hết khi gắn liền với màu áo lính và những vết sẹo của một thời hoa lửa. Bố tôi – ông Kiều Ngọc Huỳnh – một người con của mảnh đất Thượng Lộc, xã Bảo Yên, huyện Thanh Thủy, Phú Thọ, chính là người anh hùng thầm lặng nhất trong cuộc đời tôi.

Người lính bước ra từ khói lửa

Bố sinh năm 1944, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong ách thống trị và khói đạn. Như bao thanh niên yêu nước thời bấy giờ, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bố lên đường nhập ngũ, mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ vào chiến trường miền Nam khốc liệt.

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước là một bản hùng ca đầy máu và nước mắt. Bố ít khi kể về những chiến công, nhưng mỗi khi nhìn vào đôi bàn tay bố, tôi lại thấy cả một lịch sử hào hùng và bi tráng. Một mảnh đạn còn găm lại trong tay chính là "kỷ vật" nghiệt ngã mà chiến tranh đã để lại. Mảnh kim loại ấy không chỉ là vết thương da thịt, mà nó là minh chứng cho sự quả cảm, cho những lần đối mặt với lính Mỹ trong gang tấc. Dù mảnh đạn ấy đôi khi làm bố đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, nhưng nó chưa bao giờ làm khuất phục được ý chí của một người lính Cụ Hồ.

Dáng hình nhỏ bé nhưng nghị lực phi thường

Nếu ai đó chỉ nhìn qua, có lẽ sẽ thấy bố tôi là một người đàn ông có vóc dáng nhỏ nhắn, thấp người. Thế nhưng, ẩn chứa trong thân hình ấy lại là một nguồn năng lượng sống dồi dào, một sự nhanh nhẹn và hoạt bát hiếm thấy.

Khi rời quân ngũ trở về với đời thường tại quê nhà Thanh Thủy, bố không chọn sự nghỉ ngơi. Với tư cách là một thương binh, "tàn nhưng không phế", bố lăn lộn với đồng áng, với công việc gia đình bằng sự tháo vát lạ kỳ. Đôi bàn tay có mảnh đạn ấy vẫn cầm cày, cầm cuốc, vẫn sửa sang mái nhà, chăm lo cho các con từng bữa ăn giấc ngủ. Bố đi lại thoăn thoắt, làm việc gì cũng gọn gàng, dứt khoát. Cái nét hoạt bát của người lính trinh sát năm nào dường như đã ngấm vào máu thịt, giúp bố vượt qua những khó khăn kinh tế của thời kỳ bao cấp khó khăn.

Bố tôi không nói nhiều về đạo đức hay lý tưởng, bố dạy chúng tôi bằng chính cách bố sống:

Sự kiên cường: Chưa bao giờ nghe bố than vãn về vết thương hay sự mệt mỏi.

Sự lạc quan: Nụ cười và sự nhanh nhẹn của bố luôn làm không khí gia đình trở nên ấm áp.

Tình yêu quê hương: Bố luôn tự hào về gốc gác Thượng Lộc, về truyền thống hiếu học của gia đình.

Cuộc chia ly mùa thi năm ấy

Thời gian trôi đi, những di chứng của chiến tranh bắt đầu tàn phá cơ thể bố dữ dội hơn. Những cơn đau đầu, những vết thương cũ tái phát và cả những căn bệnh quái ác do ảnh hưởng của chất độc hóa học hoặc những năm tháng rừng thiêng nước độc đã dần vắt kiệt sức lực của người lính già.

Năm 2007, khi tôi đang ở ngưỡng cửa quan trọng nhất của cuộc đời – năm lớp 12 – thì bố đã mãi mãi ra đi. Đó là một cú sốc lớn, một khoảng trống không gì có thể lấp đầy. Hình ảnh người cha thấp bé, nhanh nhẹn thường ngày đột ngột trở nên gầy yếu trên giường bệnh vì di chứng chiến tranh là nỗi đau thắt lòng mà tôi không bao giờ quên.

Bố ra đi khi chưa kịp thấy con mình trưởng thành, chưa kịp cầm trên tay tấm bằng đại học của tôi. Nhưng tôi biết, trong những giây phút cuối cùng, bố vẫn luôn dõi theo và kỳ vọng vào đứa con đang miệt mài bên trang sách giữa mùa thi căng thẳng. Sự ra đi của bố vào năm ấy không chỉ là một mất mát gia đình, mà còn là lời nhắc nhở nghiệt ngã về cái giá của hòa bình mà thế hệ cha anh đã phải trả bằng chính mạng sống và sức khỏe của mình.

Lời tri ân gửi đến người cha kính yêu

Mười mấy năm đã trôi qua kể từ ngày bố về với đất mẹ Bảo Yên, nhưng hình ảnh ông Kiều Ngọc Huỳnh vẫn luôn sống động trong tâm trí tôi. Mỗi khi đứng trước bàn thờ bố, nhìn vào tấm thẻ thương binh và những huân chương kháng chiến, tôi lại thấy lòng mình trào dâng một niềm tự hào mãnh liệt.

Bố tôi có thể không phải là một vĩ nhân được sử sách lưu danh, nhưng với tôi, bố là một người khổng lồ. Mảnh đạn trong tay bố là một huân chương danh dự nhất, minh chứng cho một đời trung kiên với nước, tận tụy với gia đình.

"Bố ơi, mảnh đất Thượng Lộc giờ đã đổi thay, các con của bố đều đã khôn lớn. Những bài học về sự hoạt bát, kiên cường của bố vẫn là kim chỉ nam cho con trong suốt hành trình trưởng thành. Con cảm ơn bố vì đã là bố của con, vì đã chiến đấu cho màu xanh của hòa bình hôm nay."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BỐ TÔI- NGƯỜI LÍNH BƯỚC RA TỪ KHÓI LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa