BỐ TÔI VÀ KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRẺ
Bố tôi – ông Phạm Văn Dũng – nhập ngũ khi mới ngoài 18 tuổi. Với tôi, bố luôn là người ít nói, nhưng mỗi lần nhắc đến quá khứ, giọng bố lại trầm xuống.
Bố từng tham gia chiến đấu trong những năm cuối trước khi đất nước thống nhất năm 1975. Bố kể rằng, ngày lên đường, bố không mang theo gì nhiều, chỉ có một niềm tin rất đơn giản: “Phải làm điều gì đó cho đất nước.”
Có những ngày hành quân dài, có những đêm không ngủ, có những khoảnh khắc tưởng như không thể vượt qua. Nhưng điều bố nhớ nhất không phải là khó khăn, mà là tình đồng đội.
“Có người chia cho mình nửa miếng lương khô, mình nhớ cả đời,” bố nói.
Tôi nghe mà thấy những điều nhỏ bé ấy lại mang ý nghĩa lớn lao hơn bất cứ điều gì khác.
Với tôi, bố không chỉ là một người cha, mà còn là một phần của lịch sử – một phần rất thật, rất gần.



