Bài viết

Bố tôi và lần đầu tiên ông nói về chiến tranh

Ninh Bình15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi chưa bao giờ nghe bố kể về chiến tranh, dù biết ông từng là bộ đội.

Cho đến một lần, khi tôi tham gia hoạt động Đoàn và được giao nhiệm vụ phỏng vấn người thân, tôi mới mạnh dạn hỏi.

Bố im lặng rất lâu.

“Tại sao giờ con mới hỏi?” – ông nói.

Tôi không biết trả lời thế nào.

Một lúc sau, ông bắt đầu kể.

“Ngày đó bố bằng tuổi con. Cũng có ước mơ, cũng muốn học hành, nhưng rồi chiến tranh đến.”

Ông kể về những ngày hành quân, những đêm không ngủ, những lần đối mặt với cái chết.

“Có lần, bố và đồng đội trú trong một căn hầm nhỏ. Bom rơi ngay gần đó. Khi mọi thứ yên lại, chỉ còn một mình bố bước ra.”

Tôi nhìn bố, lần đầu thấy ông không còn là người cha mạnh mẽ như mọi khi.

“Bố không kể vì không muốn con phải nghĩ nhiều. Nhưng nếu con hỏi, bố sẽ kể – để con hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có.”

Tối hôm đó, tôi ghi lại câu chuyện, nhưng có những chỗ tôi không viết được – vì cổ họng nghẹn lại.

Tôi nhận ra, lịch sử không phải là những trang sách xa xôi. Nó ở ngay trong gia đình mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn