Bờ tre và lời thề
Chúng tôi thề dưới bờ tre: “Còn tre còn làng.”
Tre che mắt địch, tre làm chông, tre làm hầm bí mật. Tre cũng che cho chúng tôi khi rút lui.
Một lần làng bị càn, tôi núp trong lũy tre, nghe tiếng khóc, tiếng la. Tôi cắn răng chịu, không được lộ.
Khi địch rút, tôi ra giúp dân dựng lại nhà. Tre lại mọc lên.
Tôi hiểu: sức sống của tre giống sức sống của người Việt – bị chặt vẫn mọc, bị đạp vẫn đứng.



