Bờ Tường Có Vết Phấn Trắng
Tựa đề: Bờ Tường Có Vết Phấn Trắng
Năm 1972, ở sân sau một ngôi trường nhỏ, có một bờ tường xi măng đã cũ. Trên đó còn vương lại những vệt phấn trắng mờ, chồng lên nhau qua nhiều năm, không ai xóa hết, cũng không ai vẽ lại từ đầu.
Mỗi buổi tan học, học sinh lại đi ngang qua bờ tường ấy.
Không ai để ý nhiều.
Chỉ có Quý là hay đứng lại nhìn.
Cậu không đọc rõ từng dòng chữ phấn đã phai, nhưng vẫn cố nhìn.
“Có gì hay đâu mà đứng hoài vậy?” bạn hỏi.
Quý đáp:
“Có chữ.”
Năm 1973, trường học có những ngày nghỉ bất chợt. Sân trường vắng hơn, bờ tường cũng ít người đi qua.
Nhưng những vệt phấn vẫn còn.
Một buổi chiều, có người lạ đứng ở sân sau.
Ông nhìn bờ tường rất lâu.
“Chữ này của ai viết vậy?” ông hỏi.
Quý lắc đầu:
“Không biết. Có từ lâu rồi.”
Ông chạm tay vào tường.
Bụi phấn dính nhẹ lên ngón tay.
“Giống như có người từng đứng đây,” ông nói.
Quý gật đầu.
Không ai nói thêm.
Năm 1974, mưa nhiều hơn. Bờ tường bị nước làm loang màu, chữ phấn mờ đi nhanh hơn trước.
Có người đề nghị quét lại tường cho sạch.
Nhưng thầy giáo nói:
“Cứ để vậy.”
Không ai xóa.
Quý vẫn đứng đó mỗi chiều.
Dù chữ không còn rõ, cậu vẫn nhìn.
Như thể có thể nhìn ra điều gì đó phía sau lớp bụi trắng.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Trường học hoạt động lại đều hơn. Học sinh đông hơn, sân trường có tiếng cười nhiều hơn.
Bờ tường được sơn lại một phần.
Nhưng một đoạn nhỏ vẫn được giữ nguyên, không sơn đè lên.
Quý lớn hơn, chuẩn bị rời trường.
Một ngày, cậu đứng trước bờ tường lần cuối.
Có người hỏi:
“Cậu nhìn gì vậy?”
Quý đáp:
“Nhìn lại.”
Người kia cười:
“Có gì đâu mà nhìn.”
Quý không trả lời ngay.
Rồi nói khẽ:
“Có những thứ không còn đọc được… nhưng vẫn biết là đã từng có người viết ra nó.”
Gió thổi qua sân trường.
Bờ tường đứng yên, mang theo những vệt phấn mờ không còn rõ chữ.
Nhưng vẫn không bị xóa hết.
Vì có những dấu vết không cần rõ ràng để tồn tại—
chỉ cần còn sót lại một chút trắng trên nền tường cũ,
là đủ để người ta nhớ rằng đã từng có những điều được viết ra, dù không ai giữ lại nguyên vẹn.



