Bờ vai của đồng đội
Sau một trận đánh lớn, một chiến sĩ bị thương ở chân không thể tự đi. Đơn vị phải rút nhanh để tránh bị bao vây.
Một người bạn đã cõng anh trên lưng suốt quãng đường dài hàng chục cây số. Dù mệt lả, anh vẫn không buông xuống.
Có lúc người bị thương nói: “Để tôi lại, cậu đi đi.” Nhưng người kia chỉ lắc đầu: “Không ai bị bỏ lại.”
Suốt chặng đường, đôi chân anh run rẩy nhưng bờ vai vẫn vững vàng.
Khi tới nơi an toàn, cả hai đều ngã xuống vì kiệt sức.
Tình đồng đội ấy đã vượt qua mọi giới hạn của sức lực, trở thành ký ức không thể phai mờ.


