BỜ VAI LÀM GIÁ SÚNG
Câu chuyện về người chiến sĩ trẻ Bế Văn Đàn trong trận chiến đấu tại Mường Pồn cuối năm 1953. Khi đơn vị cần duy trì hỏa lực, anh dùng vai mình làm điểm tựa cho đồng đội đặt súng chiến đấu và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Người con của núi rừng Cao Bằng
Bế Văn Đàn sinh năm 1931, quê Cao Bằng.
Anh thuộc dân tộc Tày.
Cũng giống nhiều thanh niên miền núi phía Bắc thời ấy, tuổi trẻ của Bế Văn Đàn diễn ra giữa những năm đất nước còn chiến tranh.
Anh gia nhập quân đội khi còn rất trẻ.
Cuối năm 1953, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào một thời điểm quan trọng.
Ở Tây Bắc, quân Pháp tăng cường lực lượng tại Điện Biên Phủ.
Các đơn vị quân đội ta cũng triển khai hoạt động trên nhiều hướng.
Bế Văn Đàn cùng đơn vị chiến đấu tại khu vực Mường Pồn, trên địa bàn Điện Biên.
Trận đánh cuối cùng
Cuộc chiến đấu diễn ra quyết liệt.
Hỏa lực của đơn vị cần được duy trì để ngăn đối phương.
Trong hoàn cảnh chiến đấu khó khăn, khẩu trung liên cần có điểm tựa chắc chắn để tiếp tục bắn.
Bế Văn Đàn đã dùng chính cơ thể mình làm giá súng cho đồng đội.
Khẩu súng được đặt lên vai anh.
Đồng đội tiếp tục bắn.
Bế Văn Đàn bị thương và hy sinh.
Anh mới khoảng 22 tuổi.
Một cuộc đời dừng lại ở độ tuổi mà rất nhiều thanh niên hôm nay vừa bước ra khỏi giảng đường.
Một bờ vai trong lịch sử
Trong những câu chuyện chiến tranh, đôi khi một hình ảnh có sức sống lâu hơn rất nhiều trang sách.
Với Bế Văn Đàn, đó là bờ vai làm giá súng.
Nhưng nếu chỉ nhớ hình ảnh ấy mà quên con người phía sau, chúng ta sẽ chưa hiểu đầy đủ câu chuyện.
Bờ vai ấy thuộc về một chàng trai trẻ.
Một người con của Cao Bằng.
Một chiến sĩ bình thường trong đội hình chiến đấu.
Anh có đồng đội bên cạnh.
Có quê hương phía sau.
Và có một nhiệm vụ phải hoàn thành trước mặt.
Khi tình thế đòi hỏi, anh biến chính cơ thể mình thành điểm tựa để đồng đội chiến đấu.
Đó không phải một biểu tượng được tạo ra sau chiến tranh.
Nó bắt nguồn từ một hoàn cảnh chiến đấu thực tế và từ lựa chọn của một người lính.
Từ Mường Pồn đến những lớp học hôm nay
Bảy thập kỷ đã qua.
Những đứa trẻ hôm nay học tên Bế Văn Đàn trong sách lịch sử khi đất nước đã hòa bình.
Các em có thể khó hình dung một thanh niên 22 tuổi từng sống như thế nào giữa chiến trường.
Nhưng có một điều rất dễ hiểu:
Anh đã chọn đứng lại để đồng đội có thể tiếp tục tiến lên.
Đó chính là tình đồng đội.
Trong chiến tranh, tình đồng đội có thể được đánh đổi bằng sinh mạng.
Trong hòa bình, nó hiện diện giản dị hơn: biết giúp đỡ người khác, biết chia sẻ khó khăn, biết đặt trách nhiệm tập thể bên cạnh lợi ích cá nhân.
Cao Bằng hôm nay vẫn có những dãy núi xanh.
Điện Biên hôm nay vẫn có Mường Pồn.
Nhưng đất nước mà Bế Văn Đàn từng chiến đấu để bảo vệ đã bước sang một thời đại khác.
Chúng ta không thể trả lại cho anh tuổi hai mươi hai.
Nhưng chúng ta có thể làm một việc:
Không để sự hy sinh ấy bị lãng quên.
Và hơn thế, biến lòng biết ơn thành cách sống.
Học tập nghiêm túc hơn.
Làm việc có trách nhiệm hơn.
Quan tâm tới cộng đồng hơn.
Trân trọng hòa bình hơn.
Bởi một đất nước không chỉ được bảo vệ bằng những người sẵn sàng hy sinh trong chiến tranh.
Đất nước còn được xây dựng mỗi ngày bởi những con người biết sống có trách nhiệm trong hòa bình.



