Anh hùng Lực lượng vũ trang

BỘC PHÁ NÓC BỐT TÂY ĐÔ

Câu chuyện tái hiện trận đánh tiêu diệt đồn Cầu Kè nổi tiếng, nơi Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Thị Út (Út Tịch) đã dũng cảm xung phong dẫn đầu tổ bộc phá. Bằng sự gan lỳ và quyết đoán phi thường, chị đã áp sát tận chân đồn địch, châm ngòi bộc phá mở đường cho toàn đơn vị xông lên giải phóng xóm làng.

Vĩnh Long13/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, vùng đất Cầu Kè (Trà Vinh) chìm trong khói lửa khi chính quyền Sài Gòn tập trung xây dựng hệ thống đồn bốt kiên cố hòng cắt đứt tuyến đường giao liên chiến lược của ta. Trong đó, đồn Cầu Kè là một trong những căn cứ sừng sỏ nhất, được bao bọc bởi 5 lớp rào bùng nhùng, bãi mìn dày đặc và lực lượng bảo an được trang bị hỏa lực mạnh.

Để chuẩn bị cho trận tiến công tiêu diệt đồn, Ban Chỉ huy địa phương quân Cầu Kè họp bàn phương án. Khó khăn lớn nhất là làm sao đưa được khối bộc phá nặng hơn 10kg áp sát chân tường đồn mà không bị hỏa lực trên tháp canh phát hiện. Trong lúc nhiều đồng chí còn băn khoăn, chị Út Tịch – khi ấy đang là Đội trưởng Đội du kích xã Tam Ngãi – đã kiên quyết xung phong nhận nhiệm vụ đánh quả bộc phá mở đường.

Đêm ngày 15 tháng 3 năm 1965, trời tối như mực và mưa phùn lất phất. Chị Út Tịch cùng hai chiến sĩ du kích trẻ lợi dụng từng lùm cây, bụi rậm, bò trườn qua hàng rào dây thép gai găm đầy lưỡi lam. Ánh đèn pha từ tháp canh địch liên tục quét qua mặt đất, tiếng súng đạn tuần tra thỉnh thoảng lại xé tan màn đêm. Chị Út bình tĩnh ôm chặt khối bộc phá vào lòng, nhích từng cm một, dùng kìm cắt gọt từng sợi dây thép gai mà không gây ra một tiếng động nhỏ.

Khi chỉ còn cách chân đồn chừng vài mét, tên lính trên tháp canh bất ngờ bắn một tràng đạn đại liên về hướng mép rào. Đạn cày xới mặt đất ngay sát chỗ chị nằm. Mặc cho đất đá văng rát mặt, chị Út vẫn nín thở giấu mình. Ngay khi ánh đèn pha vừa quét sang hướng khác, chị nhanh như sóc chồm lên, đặt khối bộc phá sát góc tường bốt rồi giật dây châm ngòi.

"ĐÙNG!" – Một tiếng nổ rung chuyển cả vùng đất Cầu Kè. Mảng tường đồn sụp đổ, khói đen mù mịt. Nghe tiếng nổ tín hiệu, toàn bộ lực lượng du kích và địa phương quân từ các hướng đồng loạt xông lên, tiêu diệt hoàn toàn đồn địch chỉ trong vòng chưa đầy nửa giờ đồng hồ.

Sau trận đánh, khi các đồng chí trong Ban Chỉ huy đến bắt tay chúc mừng, nhìn người nữ du kích nhỏ nhắn với khuôn mặt sạm đen vì khói súng nhưng ánh mắt rạng rỡ, ông Bảy Rớt không khỏi thán phục. Chị Út Tịch chỉ gạt mồ hôi trên trán rồi nói với nụ cười chân chất: "Thấy đồn địch ngứa mắt quá, không đánh không chịu được. Mình đánh nó đau thì nó mới không dám mò vô làng quấy phá bà con mình!"

Lòng dũng cảm và tinh thần tiến công không ngừng nghỉ của Anh hùng Nguyễn Thị Út trong đêm ấy đã trở thành một bài ca bất tử, tiếp thêm ngọn lửa chiến đấu cho quân dân miền Tây thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn