Bộc phá tiếp tục hướng về lô cốt
Khói súng vẫn phủ mờ trận địa Đông Khê. Sau quyết định ở lại giữ cho cửa mở không bị gián đoạn, người chiến sĩ quê Cao Bằng tựa lưng vào bờ đất, dõi mắt theo dòng đồng đội đang tiếp tục tiến lên phía trước. Cánh tay bị thương đau nhói từng đợt, chân vẫn nặng trĩu, nhưng anh không còn nghĩ nhiều đến bản thân nữa.

Khói súng vẫn phủ mờ trận địa Đông Khê.
Sau quyết định ở lại giữ cho cửa mở không bị gián đoạn, người chiến sĩ quê Cao Bằng tựa lưng vào bờ đất, dõi mắt theo dòng đồng đội đang tiếp tục tiến lên phía trước. Cánh tay bị thương đau nhói từng đợt, chân vẫn nặng trĩu, nhưng anh không còn nghĩ nhiều đến bản thân nữa.
Điều anh quan tâm lúc này là mũi tiến công có tiếp tục vượt lên được hay không.
Phía trước, qua màn khói và sương sớm, lô cốt đầu cầu vẫn hiện lên như một khối đen lặng lẽ. Nó chưa bị khuất phục hoàn toàn, và con đường của đơn vị vẫn còn phải đi tiếp.
Tổ trưởng Lâm bò trở lại vị trí cửa mở, quan sát nhanh rồi nói nhỏ:
— Đường còn thông. Tổ phía trước đang tiếp tục nhiệm vụ.
Người chiến sĩ trẻ nhìn theo hướng ông chỉ.
Trong làn khói mờ, những bóng người mang nhiệm vụ phía trước vẫn đang lặng lẽ tiến lên. Không có sự ồn ào, không có tiếng hô vang. Chỉ có những bước di chuyển thấp sát mặt đất, kiên trì hướng về mục tiêu.
Anh chợt cảm thấy một niềm xúc động khó tả.
Đêm qua, chính tổ của anh đã mở từng mét đường qua hàng rào.
Giờ đây, con đường ấy đang tiếp tục được nối dài bởi những đồng đội khác.
Nhiệm vụ không dừng lại ở một người, cũng không dừng lại ở một tổ.
Nó được tiếp nối từ bàn tay này sang bàn tay khác, từ người này sang người khác.
Một chiến sĩ trẻ đi qua cửa mở, khẽ hỏi:
— Anh còn giữ được chứ?
Người chiến sĩ quê Cao Bằng gật đầu:
— Đi tiếp đi, phía trước còn cần anh em.
Người kia nhìn anh một thoáng rồi tiếp tục bò về phía lô cốt.
Anh nhìn theo bóng người ấy mà thấy trong lòng ấm lên giữa khói súng lạnh buốt.
Có lẽ đồng đội cũng đang mang trong lòng những nỗi lo như anh: nhớ nhà, sợ hãi, mệt mỏi, đau đớn. Nhưng tất cả vẫn tiếp tục tiến lên vì phía trước còn nhiệm vụ chưa hoàn thành.
Tiếng súng lại vang lên từng đợt ngắn.
Đất phía trước rung nhẹ.
Người chiến sĩ trẻ vô thức siết chặt bàn tay còn khỏe.
Anh không nhìn thấy rõ mọi diễn biến ở tuyến trước, nhưng anh biết rằng cuộc chiến lúc này đang được quyết định bởi sự kiên trì của những người đang áp sát lô cốt.
Hòa ngồi xuống bên cạnh, khẽ nói:
— Anh em phía trước vẫn tiến được.
Người chiến sĩ trẻ thở ra chậm rãi.
Câu nói ấy giống như một luồng hơi ấm giữa buổi sáng lạnh giá.
Anh chợt hiểu rằng có những lúc người ta không cần nghe tin chiến thắng ngay lập tức.
Chỉ cần biết đồng đội vẫn còn tiến lên, thế là đủ để giữ vững niềm tin.
Khói súng thỉnh thoảng tan ra rồi lại kéo đến.
Trong những khoảng nhìn rõ hiếm hoi, anh thấy các bóng người tiếp tục nhích dần về phía lô cốt.
Chậm.
Thận trọng.
Nhưng không dừng lại.
Hình ảnh ấy khắc sâu vào tâm trí anh hơn bất kỳ tiếng hô nào.
Nó cho anh hiểu sức mạnh thật sự của người lính không phải ở sự bùng nổ trong một khoảnh khắc, mà ở khả năng bền bỉ tiến lên dù đã trải qua mệt mỏi, thương tích và hiểm nguy.
Người chiến sĩ quê Cao Bằng ngẩng nhìn bầu trời đang sáng dần trên núi rừng Đông Khê.
Anh nghĩ đến những người đã mở đường trong đêm.
Những người bị thương.
Những người vẫn đang tiến về phía trước.
Và anh hiểu rằng con đường đến chiến thắng được tạo nên từ vô số bước chân âm thầm như thế.
Lô cốt vẫn ở phía trước.
Nhưng điều quan trọng hơn là ý chí của đồng đội vẫn tiếp tục hướng về nó.
Cũng như dòng chảy của một con suối không dừng lại khi gặp đá lớn, nhiệm vụ của đơn vị vẫn tiếp tục được đẩy lên phía trước qua từng người lính.
Người chiến sĩ trẻ tựa vào bờ đất, cơn đau vẫn còn đó, nhưng trong lòng anh lúc này không còn nặng nề như trước.
Bởi anh biết rằng dù mình đang ở lại giữ cửa mở, mình vẫn là một phần của con đường đang dẫn đồng đội tiến về phía trước.
Và đôi khi, chính niềm tin ấy giúp người lính vượt qua đau đớn và giữ vững tinh thần giữa những giờ phút khốc liệt nhất.



