Bối cảnh lầm than và cái chết khơi mào ngọn lửa uất hận
Năm 40 sau Công nguyên, nước Âu Lạc cũ bị nhà Đông Hán biến thành quận Giao Chỉ. Thái thú Tô Định – một kẻ tàn bạo, tham lam khét tiếng – được cử sang cai trị. Chính sách "đồng hóa" cưỡng ép cùng thuế khóa nặng nề của nhà Hán đã đẩy nhân dân ta vào cảnh lầm than cơ cực. Lòng căm thù giặc phương Bắc tích tụ như ngọn núi lửa chỉ chờ ngày phun trào.
Tại vùng đất Mê Linh (Vĩnh Phúc, Hà Nội ngày nay), hai chị em Trưng Trắc và Trưng Nhị vốn là con gái của Lạc tướng vùng này, được nuôi dưỡng trong truyền thống yêu nước và tinh thần thượng võ. Trưng Trắc kết duyên cùng Thi Sách – con trai Lạc tướng vùng Chu Diên (Hà Nội, Hà Nam). Hai gia đình Lạc tướng cùng chung chí hướng, âm thầm liên kết với các hào trưởng khắp nơi để chuẩn bị nổi dậy giành lại giang sơn.
Nhận thấy mối nguy hiểm từ Thi Sách, Thái thú Tô Định đã hèn hạ lập mưu bắt sống và tàn nhẫn sát hại ông hằng mong bóp nghẹt ý chí phản kháng của quân ta từ trong trứng nước. Kẻ thù cho rằng cái chết của Thi Sách sẽ khiến Trưng Trắc gục ngã trong đau thương. Nhưng chúng đã lầm. Nỗi đau mất chồng không làm người phụ nữ ấy yếu mềm, mà trái lại, nó đã biến thành một ngọn lửa uất hận rực cháy, thiêu rụi mọi nỗi sợ hãi, giục giã bà đứng lên gánh vác đại nghĩa non sông.



