Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Bởi vì Việt Nam chúng ta là như vậy, Quân phải có Dân thì mới là Quân đội nhân dân Việt Nam.

Hưng Yên11/11/2025Đỗ Minh Hiếu (Đoàn Thanh Niên xã Trà Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bởi vì Việt Nam chúng ta là như vậy, Quân phải có Dân thì mới là Quân đội nhân dân Việt Nam.


Gần đây có nhiều người ý kiến, tại sao người Việt Nam cứ phải đổ xô đi xem diễu binh diễu hành vô cùng đông đúc, náo nhiệt. Như vậy có phải người Việt Nam “làm quá” không, sao tất cả không ở nhà xem tivi cho nhàn?
Nếu như có thắc mắc, vậy hãy quay trở lại những ngày đầu tiên để tìm câu trả lời.
Bởi vì Quân đội, làm sao mà thiếu được Nhân dân?
Ngày 22/12/1944, Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân được thành lập, chỉ với 34 chiến sĩ. Họ là những người đầu tiên thắp ngọn lửa, để chưa đầy 1 năm sau, 2/9/1945, chúng ta có ngày Quốc khánh.
Cho đến giờ, gần 1 năm đó vẫn là kỳ tích. Và để có được kỳ tích ấy, làm sao thiếu được nhân dân, bởi vì đội quân 34 người kia, có chữ “tuyên truyền” trong tên mà!
Nhiệm vụ của các chiến sĩ không phải chỉ là chiến đấu, mà còn là tuyên truyền nhân dân, đồng bào cùng nhau đứng lên đánh đuổi quân xâm lược để giành lại nền độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh ngày 19-12-1946: “... Hễ là người Việt Nam thì phải đứng lên đánh thực dân Pháp để cứu Tổ quốc. Ai có súng dùng súng. Ai có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc...”
Vì hòa bình, độc lập, đội quân ấy từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, được che chở trong vòng tay nhân dân. Cho tới năm 1954, chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu, làm sao mà thiếu được bóng dáng nhân dân đồng bào?
Địa hình hiểm trở, không có phương tiện cơ giới, nhân dân ta đã dùng xe đạp thồ, gánh bộ để vận chuyển hơn 25.000 tấn hàng hóa, hàng nghìn tấn gạo, hàng chục nghìn tấn vũ khí, đạn dược; dân công hỏa tuyến xây dựng đường sá, cầu cống, mở đường, sửa đường, bắc cầu, làm phà để phục vụ cho hành quân và tiếp tế.
Và, phần còn lại là lịch sử!
Cho tới những năm sau này, khi chúng ta chiến đấu và chiến thắng, giành lấy thống nhất đất nước 30/4/1975, quân đội ta nhờ vào nhân dân, dựa vào nhân dân, hậu phương tiền tuyến đều là nhân dân, “mỗi người làm việc bằng hai”, "thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người", cùng làm nên đất nước.
Đến thời bình, hình bóng quân đội, những chiến sĩ lúc nào cũng được các cô, các bác chào đón khi hành quân xa nhà, đi làm nhiệm vụ, hỗ trợ nhân dân, đồng bào gặp khó khăn…
Các chiến sĩ, suy cho cùng cũng là con em nhân dân Việt Nam cả.

Vậy nên, diễu binh, diễu hành mà thiếu đi sự cổ vũ nhiệt tình, thiếu đi màu cờ sắc áo, thiếu đi vòng tay nhân dân, thì sao còn là bản sắc, sao còn là niềm tự hào của người Việt Nam?
Quân với dân như cá với nước, đó là điều hiển nhiên, là niềm tự hào riêng của người Việt, cả thời chiến hay thời bình đều như vậy!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn