Bom có thể phá mái trường, nhưng không thể dập tắt con chữ
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở vùng đất Hà Tĩnh có một cô giáo trẻ tên Liên. Cô vừa tốt nghiệp trường sư phạm thì chiến tranh lan tới quê hương. Trường học nhiều lần bị bom đánh sập, học sinh phải học dưới hầm hoặc trong những mái tranh dựng tạm bên sườn đồi. Dù vậy, Liên vẫn không rời lớp học. Ban ngày cô dạy chữ cho trẻ em trong làng, ban đêm lại tham gia dân quân canh gác và tải đạn cho bộ đội. Người dân ai cũng thương cô giáo nhỏ có giọng nói dịu dàng nhưng ý chí mạnh mẽ. Liên thường nói với học trò: “Bom có thể phá mái trường, nhưng không thể dập tắt con chữ.” Một buổi chiều mùa hè, khi lớp học đang diễn ra dưới căn hầm đất, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên. Máy bay địch lao tới ném bom xuống khu vực làng. Đất đá rung chuyển dữ dội. Trong lúc mọi người hoảng loạn, Liên bình tĩnh hướng dẫn từng em nhỏ chui sâu vào hầm trú ẩn. Một quả bom rơi gần miệng hầm khiến lối ra bị đất đá vùi lấp. Khói bụi tràn vào khiến nhiều em bật khóc sợ hãi. Liên cố trấn an học trò rồi cùng vài người lớn đào lối thoát. Bên ngoài, bom vẫn nổ liên tiếp. Sau gần một giờ, cô tìm được một khe hở nhỏ đủ để đưa từng học sinh ra ngoài. Liên nhường các em đi trước, còn mình ở lại đỡ từng đứa trẻ chui qua. Khi em học sinh cuối cùng vừa thoát ra, một tiếng nổ lớn vang lên làm căn hầm sập xuống. Người dân lao tới đào bới trong tuyệt vọng. Các em học sinh đều được cứu sống, nhưng cô giáo Liên đã mãi mãi nằm lại dưới mái trường đất năm ấy. Ngày hòa bình lập lại, trên nền ngôi trường cũ người ta xây một ngôi trường mới khang trang. Trước sân trường có bức tượng cô giáo tay cầm quyển sách, ánh mắt hướng về phía lũ trẻ. Mỗi năm khai giảng, thầy cô và học sinh đều dâng hoa trước tượng đài để tưởng nhớ người cô giáo thời hoa lửa đã dùng cả tuổi xuân và mạng sống để bảo vệ học trò. Câu chuyện về cô Liên trở thành biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm và tình yêu con người trong thời anh hùng của dân tộc Việt Nam.



