Bom đạn có thể phá đường, nhưng không thể ngăn được ý chí của chúng ta
Những năm tháng chiến tranh chống giặc ngoại xâm là quãng thời gian đầy gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt của dân tộc Việt Nam. Trong thời hoa lửa ấy, biết bao con người bình dị đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần anh hùng bất khuất.
Tại một ngã ba trọng điểm trên tuyến đường vận tải ra tiền tuyến, có tổ thanh niên xung phong gồm năm người ngày đêm làm nhiệm vụ san lấp hố bom và dẫn đường cho xe quân sự. Người nhỏ tuổi nhất trong tổ là Dũng, mới vừa tròn mười tám tuổi.
Dũng vốn là chàng trai vui tính, hay cười và luôn động viên mọi người giữa những ngày gian khổ. Cậu thường nói:
— “Bom đạn có thể phá đường, nhưng không thể ngăn được ý chí của chúng ta.”
Ngã ba nơi họ làm nhiệm vụ luôn bị máy bay địch đánh phá dữ dội. Ban ngày đất đá còn nóng đỏ vì bom nổ, ban đêm cả tổ lại cầm cuốc xẻng lao ra sửa đường để đoàn xe kịp vào chiến trường.
Một đêm mưa lớn, hàng chục xe vận tải chở đạn và thuốc men đang chờ vượt qua ngã ba thì bất ngờ còi báo động vang lên. Máy bay địch lao tới ném bom liên tiếp, khiến cây cầu tạm bị sập hoàn toàn.
Nếu con đường bị cắt đứt, tuyến chi viện cho tiền tuyến sẽ bị đình trệ.
Không chút do dự, Dũng cùng đồng đội lao xuống dòng nước xiết dựng lại cầu tạm. Bom vẫn nổ xung quanh, đất đá bắn tung tóe, nhưng ai cũng quyết tâm giữ cho đoàn xe thông đường.
Trong lúc đang đóng cọc giữa dòng nước, một quả bom rơi rất gần. Dũng dùng thân mình đẩy người đồng đội bên cạnh ra xa. Đồng đội được cứu sống, nhưng cậu bị thương nặng.
Dù đau đớn, Dũng vẫn cố hét lớn:
— “Cho xe đi tiếp… đừng dừng lại!”
Nhờ sự hy sinh của Dũng và tổ thanh niên xung phong, đoàn xe đã vượt qua an toàn, tiếp viện kịp thời cho chiến trường phía trước.
Sau ngày hòa bình, người dân dựng một bia tưởng niệm ngay tại ngã ba năm xưa. Mỗi khi nhắc lại câu chuyện ấy, ai cũng xúc động trước tinh thần quả cảm của những thanh niên thời hoa lửa.
Họ đã sống như những ngọn lửa rực cháy giữa chiến tranh, đem tuổi trẻ và cả tính mạng để đổi lấy hòa bình cho dân tộc. Chính những con người bình dị ấy đã viết nên bản hùng ca bất diệt của đất nước Việt Nam.



