“Bom nổ trước mặt không sợ chi!”
“Bom nổ trước mặt không sợ chi!”
“Bom nổ trước mặt không sợ chi!”
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Phượng – nữ Thanh niên xung phong kiên cường
Câu chuyện được kể từ bà Nguyễn Thị Phượng (sinh năm 1952), thường trú tại xóm Bục Trại, xã Vân Tụ, tỉnh Nghệ An. Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn vô cùng ác liệt, bà Phượng đã tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong và làm nhiệm vụ đến năm 1975. Bà được phân công bảo vệ, sửa chữa tuyến đường bộ Thanh Hóa – Nghệ An, một tuyến giao thông huyết mạch thường xuyên bị máy bay địch ném bom phá hoại nhằm cắt đứt con đường chi viện cho chiến trường miền Nam.
Trong những năm tháng ấy, bà và đồng đội phải sống và làm việc giữa bom rơi, đạn nổ, đối mặt với hiểm nguy bất cứ lúc nào. Nhưng với lòng gan dạ và lạc quan, bà Phượng luôn mang đến nguồn động viên tinh thần cho mọi người. Giữa khói lửa chiến tranh, tiếng hát của bà vẫn cất lên rộn ràng, tiếp thêm niềm tin và nghị lực cho đồng đội đang ngày đêm bám đường, giữ vững mạch giao thông.
Đặc biệt, trước những trận bom dữ dội của kẻ thù, bà Phượng vẫn bình tĩnh, kiên cường. Có những lúc bà đứng trước cửa hầm, dõi theo từng loạt bom nổ, như một sự khẳng định rằng bom đạn có thể tàn phá, nhưng không thể khuất phục ý chí của con người Việt Nam.
Đến hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, tiếng hát năm xưa của bà vẫn vang lên giữa đời thường, như một bản hùng ca giản dị về ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Sau ngày trở về, cũng như nhiều thanh niên xung phong khác, bà Phượng phải mang theo những di chứng chiến tranh khi thị lực bị ảnh hưởng do sức ép từ bom nổ. Dẫu vậy, bà vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, sống bình dị bên gia đình và quê hương.
Xin trân trọng cảm ơn bà Nguyễn Thị Phượng vì đã chia sẻ một câu chuyện chân thực và xúc động về một thời tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc. Những ký ức ấy sẽ mãi là minh chứng sống động cho tinh thần kiên cường, bất khuất của thế hệ thanh niên xung phong Việt Nam.



