BOM RƠI VÀ LỜI NÓI BÌNH THẢN
Câu chuyện khắc họa khoảnh khắc bom rơi sát đội hình và một câu nói bình thản của đồng đội đã giữ vững tinh thần cả tiểu đội.
Bom rơi không báo trước. Nó đến bằng tiếng gầm xé rừng và ánh chớp trắng lóa. Chúng tôi vừa kịp lao xuống mép đường thì mặt đất phía trước bốc lên thành cột lửa. Đá văng rào rào, cành cây gãy đổ.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghe tiếng anh Quang—tiểu đội phó—nói rất khẽ, rất bình thản: “Nằm sát đất. Đợi im rồi đi.” Không quát tháo, không run rẩy. Chỉ một câu như nói chuyện thường ngày.
Chính câu nói ấy giữ tôi lại. Giữa bom đạn, bình thản là thứ quý hơn dũng cảm. Nó làm tay tôi thôi run, làm nhịp thở chậm lại. Bom thưa dần. Rừng im. Anh Quang đứng dậy trước, phủi đất trên áo: “Đi được rồi.”
Chúng tôi đi tiếp, như thể vừa vượt qua một khúc quanh bình thường. Sau này nghĩ lại, tôi hiểu: lời nói bình thản là mệnh lệnh của niềm tin—niềm tin rằng còn sống để bước tiếp.



