Bốn đứa trẻ trong biển lửa và lựa chọn cuối cùng của Nguyễn Thị Bé Sáu
Ngày 8/3/1969, sau trận pháo kích căn cứ Đồng Tâm, Nguyễn Thị Bé Sáu nghe tiếng trẻ em kêu cứu trong căn nhà cháy. Chị quay lại cứu bốn em nhỏ và hy sinh khi bảo vệ vũ khí.
Giữa lúc đơn vị đang rút khỏi trận địa, lửa bom trùm lên xóm nhỏ và tiếng trực thăng quần thảo trên đầu, Nguyễn Thị Bé Sáu nghe tiếng trẻ em kêu cứu từ một căn nhà đang cháy. Trước mắt chị là hai lựa chọn khắc nghiệt: tiếp tục mang nòng súng cối rời khỏi vùng nguy hiểm, hay quay lại nơi ngọn lửa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Chị đặt vũ khí xuống, lao vào căn nhà và lần lượt đưa bốn em nhỏ ra ngoài. Đó là khoảnh khắc cho thấy trong người nữ chiến sĩ trẻ, lòng quả cảm và tình thương không hề tách rời nhau.
Nguyễn Thị Bé Sáu sinh năm 1944 tại làng Song Thuận, huyện Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho, nay thuộc huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Năm 1962, khi mới khoảng mười tám tuổi, chị tham gia cách mạng. Những công việc ban đầu của chị gắn với Hội Phụ nữ Giải phóng, rồi làm giao liên, vận chuyển vũ khí, tổ chức đấu tranh chính trị và trực tiếp chiến đấu. Mỗi nhiệm vụ đều đòi hỏi sự kín đáo, bền bỉ và khả năng đối diện với hiểm nguy trong một vùng chiến sự ác liệt.
Cuối năm 1968, Nguyễn Thị Bé Sáu được giao làm trung đội trưởng trung đội nữ pháo binh đầu tiên ở vành đai diệt Mỹ Bình Đức. Đơn vị có mười một nữ chiến sĩ. Họ học cách sử dụng súng cối, đọc bản đồ, xác định tọa độ, chọn trận địa và ngụy trang. Với một đơn vị nữ còn rất trẻ, việc làm chủ kỹ thuật pháo binh không chỉ cần sức lực mà còn cần kỷ luật, sự chính xác và niềm tin vào đồng đội.
Ngày 8 tháng 3 năm 1969, trung đội xin được độc lập thực hiện một trận đánh vào căn cứ Đồng Tâm. Từ khu vực Xóm So Đũa thuộc Song Thuận, các nữ pháo thủ kiên nhẫn chờ thời cơ khi trực thăng đối phương trở về sân đỗ. Những quả đạn cối được bắn vào khu vực mục tiêu. Theo hồ sơ lịch sử địa phương, trận đánh phá hủy mười máy bay trực thăng, một kho nhiên liệu và một khẩu pháo, đồng thời gây thiệt hại cho lực lượng đối phương.
Sau đòn tập kích, máy bay lập tức đánh phá dữ dội để truy tìm trận địa. Trong lúc rút lui, Nguyễn Thị Bé Sáu và đồng đội gặp căn nhà bốc cháy, bên trong có bốn đứa trẻ mắc kẹt. Chị không bỏ mặc các em. Sau khi cứu được cả bốn đứa trẻ, chị quay lại tìm cách bảo vệ nòng súng cối đã để lại, bởi đó là vũ khí quý giá của đơn vị và còn cần cho những trận chiến sau. Chính trong lần quay lại ấy, chị bị hỏa lực từ trực thăng bắn trúng và hy sinh khi mới hai mươi lăm tuổi.
Nguyễn Thị Bé Sáu được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba. Ngày 23 tháng 2 năm 2010, chị được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng điều khiến câu chuyện về chị còn sống lâu hơn những con số chiến công là lựa chọn trong biển lửa: giữa chiến tranh, chị vẫn xem sinh mạng của bốn đứa trẻ là điều phải cứu trước tiên.
Sự hy sinh của Nguyễn Thị Bé Sáu nhắc chúng ta rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện ở khả năng chiến đấu. Nó còn nằm trong quyết định bảo vệ người yếu thế, trong trách nhiệm với đồng đội và trong việc giữ gìn sự sống ngay giữa hoàn cảnh khốc liệt nhất. Người nữ trung đội trưởng ấy đã ra đi rất trẻ, nhưng bốn đứa trẻ được chị cứu chính là phần tiếp nối đẹp đẽ nhất của một đời người.



