Bốn Lần Tiễn Đưa Và Những Nhát Dao Xé Rách Tim Gan
Sinh năm 1907, Mẹ Trần Thị Đài trôi qua những năm tháng cuộc đời bằng tình yêu thương vô bờ dành cho bốn người con trai: Phan Thanh, Phan Thạnh, Phan Bộ và Phan Đông. Mái nhà nhỏ của Mẹ từng tràn ngập tiếng cười, nơi bốn giọt máu thịt ngoan hiền lớn lên trong sự chắt chiu của Mẹ. Nhưng khi bóng đen chiến tranh phủ xuống quê hương, các con của Mẹ đã không ngần ngại gác lại tuổi trẻ và hạnh phúc cá nhân để lên đường làm tròn nghĩa lớn với đất nước. Mẹ tiễn các con đi, gửi gắm theo từng bước chân là toàn bộ niềm tin và sự hy vọng của người làm mẹ.
Thế nhưng, sự nghiệt ngã của chiến trận đã biến mỗi lần chờ đợi của Mẹ thành một nỗi bất an vô tận. Bốn lần tiễn con bước ra chiến trường là bốn lần trái tim Mẹ thắt lại, và rồi đau đớn hơn tất thảy, Mẹ phải bốn lần đón nhận những tờ giấy báo tử. Mỗi tin báo tử truyền về như một nhát dao xé rách tim gan, tước đoạt đi từng khúc ruột thịt mà Mẹ đã đánh đổi bằng cả thanh xuân để nuôi dưỡng. Mất đi cả bốn người con đồng nghĩa với việc Mẹ mất đi toàn bộ thế giới thiêng liêng nhất của mình.
Sau những giọt nước mắt lặng thầm chảy ngược vào trong, Mẹ sống trong căn nhà vắng bóng con, trôi qua từng đêm trong ký ức và gọi tên các con trong vô vọng. Dù nỗi đau tưởng chừng quật ngã Mẹ, Mẹ Trần Thị Đài vẫn chọn đứng vững. Mẹ biến xót xa thành niềm tự hào sâu sắc, lặng lẽ sống kiên cường để chứng kiến ngày đất nước được tự do. Sự hy sinh của bốn người con và lòng kiên trung của Mẹ đã viết nên bài ca bi hùng bất tử trong trang sử quê hương.



