BỐN LẦN VƯỢT HÀNG RÀO THÉP GAI
Năm 1950, bộ đội ta chuẩn bị tiến công bốt Thanh Dung.
Đây là một vị trí phòng thủ kiên cố của quân Pháp, được bao quanh bởi nhiều lớp dây thép gai và các vọng gác canh phòng nghiêm ngặt.
Để trận đánh thành công, bộ đội cần nắm chắc tình hình bên trong bốt. Nhiệm vụ liên lạc đặc biệt nguy hiểm ấy được giao cho Mạc Thị Bưởi.
Đêm xuống.
Trăng mờ khuất sau những đám mây.
Mạc Thị Bưởi lặng lẽ bò sát mặt đất tiến về phía đồn địch.
Trước mặt chị là những lớp dây thép gai sắc nhọn.
Chỉ cần sơ suất nhỏ, tiếng động phát ra sẽ khiến quân Pháp phát hiện ngay.
Từng chút một, chị luồn mình qua các khe hở, vượt qua hàng rào rồi tiếp cận vị trí cần quan sát.
Có được thông tin, chị lại quay về báo cáo cho bộ đội.
Rồi lại tiếp tục quay trở lại.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Bốn lần.
Bốn lần ra vào giữa vòng vây địch.
Bốn lần đối mặt với cái chết.
Nhờ những tin tức chính xác mà chị mang về, bộ đội ta nắm chắc tình hình, điều chỉnh phương án tác chiến và giành thắng lợi trong trận đánh bốt Thanh Dung.
Khi trận đánh kết thúc, nhiều chiến sĩ mới biết người đã âm thầm góp phần quan trọng vào chiến thắng ấy chính là cô gái nhỏ bé Mạc Thị Bưởi.
Một chiến sĩ xúc động nói:
– Chị gan dạ chẳng kém gì một người lính ngoài mặt trận.
Mạc Thị Bưởi chỉ cười hiền:
– Đánh giặc cứu nước thì ai cũng là chiến sĩ.
Câu nói giản dị ấy đã thể hiện tinh thần yêu nước và trách nhiệm lớn lao của người nữ anh hùng.



