Cựu chiến binh

BỐN NĂM GIỮA NÚI RỪNG BIÊN GIỚI

Năm 1982, Hoàng Văn Sinh rời quê hương Khuôn Lùng lên đường nhập ngũ. Bốn năm trong quân đội đưa người thanh niên ấy đến với Vị Xuyên, nơi những năm tháng bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra trong điều kiện đặc biệt gian khổ. Đến năm 1986, ông hoàn thành thời gian phục vụ và trở về quê hương, mang theo những ký ức về một thời tuổi trẻ đã gắn với núi rừng biên giới và những người đồng đội năm nào.

Tuyên Quang18/08/2026Vàng Seo Bình (Đoàn xã Khuôn Lùng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
BỐN NĂM GIỮA NÚI RỪNG BIÊN GIỚI

Hoàng Văn Sinh sinh năm 1958, quê ở xã Khuôn Lùng.

Năm 1982, khi vừa bước sang tuổi 24, ông rời gia đình lên đường nhập ngũ.

Đó là một thời điểm đất nước đã bước sang một giai đoạn mới, nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn rất nặng nề. Ở phía Bắc, những người lính vẫn ngày đêm làm nhiệm vụ trên những địa bàn biên giới nhiều khó khăn.

Từ Khuôn Lùng, ông Sinh bước vào cuộc sống quân ngũ.

Những ngày đầu có lẽ là những ngày khó quên nhất. Từ một cuộc sống quen thuộc ở quê nhà, ông phải làm quen với giờ giấc, kỷ luật, huấn luyện và sinh hoạt tập thể. Mỗi người đến từ một quê hương khác nhau, nhưng khi vào đơn vị, tất cả cùng chung một nhiệm vụ.

Thời gian huấn luyện rồi cũng qua.

Ông được phân công tham gia chiến đấu tại Vị Xuyên.

Với người lính, Vị Xuyên khi ấy không phải một địa danh bình thường. Đây là vùng núi biên giới hiểm trở, địa hình chia cắt, thời tiết khắc nghiệt và nhiệm vụ bảo vệ từng vị trí trên tuyến biên giới đòi hỏi sự bền bỉ, cảnh giác cao độ.

Những ngày ở Vị Xuyên vì thế gắn với núi rừng và những cung đường khó đi.

Có những lúc người lính phải di chuyển trong địa hình hiểm trở, mang theo trang bị và thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện thiếu thốn. Có những ngày công việc nối tiếp nhau, có những khoảng thời gian phải trực và luôn giữ tinh thần sẵn sàng.

Cuộc sống nơi biên giới khác xa cuộc sống ở quê.

Nhưng trong những hoàn cảnh khó khăn ấy, tình đồng đội lại càng trở nên gần gũi. Những người lính cùng ăn, cùng ở, cùng làm nhiệm vụ. Có khi chỉ là một câu hỏi thăm, một chút đồ dùng chia sẻ cho nhau hay vài câu chuyện về gia đình cũng đủ khiến những ngày xa nhà bớt dài hơn.

Những người lính trẻ khi ấy có thể không nghĩ rằng nhiều năm sau, chính những điều giản dị ấy lại trở thành ký ức khó quên.

Với Hoàng Văn Sinh, thời gian quân ngũ kéo dài 4 năm, từ năm 1982 đến năm 1986.

Bốn năm ấy gắn với những năm tháng tuổi trẻ và một địa bàn mà sau này khi nhắc đến, nhiều người lính vẫn không khỏi bồi hồi: Vị Xuyên.

Đó là những năm tháng không dễ dàng.

Người lính phải sống xa gia đình, làm nhiệm vụ trong điều kiện khắc nghiệt và luôn phải đặt nhiệm vụ chung lên trên cuộc sống riêng. Có những ngày bình lặng hơn, cũng có những thời điểm căng thẳng, nhưng tất cả đều trở thành một phần của đời quân nhân.

Đến năm 1986, ông Sinh xuất ngũ.

Sau bốn năm khoác áo lính, ông trở về Khuôn Lùng. Con đường trở về quê hương có thể quen thuộc, nhưng người trở về đã mang theo một quãng đời khác – quãng đời của người lính từng sống và chiến đấu tại vùng biên giới Vị Xuyên.

Những năm sau đó, cuộc sống đời thường tiếp tục.

Nhưng với những người từng ở biên giới, có những địa danh không dễ quên. Chỉ cần nhắc đến Vị Xuyên, những hình ảnh về núi rừng, đơn vị, đồng đội và những ngày tháng tuổi trẻ có thể lại trở về trong ký ức.

Bốn năm quân ngũ của Hoàng Văn Sinh đã lùi xa nhiều thập kỷ.

Những người đồng đội năm nào giờ có người đã trở về quê, có người vẫn còn gắn bó với cuộc sống quân ngũ, cũng có những người đã mãi mãi nằm lại nơi biên giới.

Còn ông Sinh trở về với quê hương Khuôn Lùng sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Nhìn lại chặng đường ấy, có thể chỉ cần vài mốc thời gian để kể về một quãng đời: năm 1982 lên đường nhập ngũ, những năm tháng tại Vị Xuyên và năm 1986 trở về.

Nhưng phía sau những mốc thời gian ngắn ngủi ấy là bốn năm tuổi trẻ.

Bốn năm sống trong quân đội, bốn năm xa gia đình, bốn năm cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ ở vùng biên giới.

Và đó cũng là một phần ký ức của Hoàng Văn Sinh – người con Khuôn Lùng từng có những năm tháng tuổi trẻ gắn với Vị Xuyên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn