“Bốn năm quân ngũ – một chặng đường tuổi trẻ đáng trân trọng”
Năm 1981, khi tuổi đời vừa bước qua tuổi hai mươi, ông Lê Gia Hào lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm tuổi trẻ đứng trước nhiều lựa chọn, nhưng ông đã lựa chọn khoác lên mình màu xanh quân phục, rời quê hương để bắt đầu những năm tháng gắn bó với môi trường quân đội.
Lê Gia Hào (1960)
“Bốn năm quân ngũ – một chặng đường tuổi trẻ đáng trân trọng”
Năm 1981, khi tuổi đời vừa bước qua tuổi hai mươi, ông Lê Gia Hào lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm tuổi trẻ đứng trước nhiều lựa chọn, nhưng ông đã lựa chọn khoác lên mình màu xanh quân phục, rời quê hương để bắt đầu những năm tháng gắn bó với môi trường quân đội.
Những ngày đầu của đời lính luôn có những điều mới mẻ. Cuộc sống quen thuộc nơi quê nhà được thay bằng nền nếp sinh hoạt tập thể và những yêu cầu nghiêm túc về kỷ luật. Từ những việc nhỏ nhất, người lính học cách tự giác, biết tuân thủ quy định, biết chia sẻ và có trách nhiệm với tập thể.
Trong bốn năm từ 1981 đến 1985, ông Lê Gia Hào đã có một quãng đời tuổi trẻ sống trong môi trường quân ngũ. Đó là những ngày tháng được rèn luyện, được trưởng thành và được sống bên những người đồng chí, đồng đội. Mỗi người một quê hương, một hoàn cảnh, nhưng khi cùng khoác màu áo lính, họ trở thành những người cùng chung một tập thể.
Có những kỷ niệm của đời lính không cần phải thật lớn lao mới đáng nhớ. Đôi khi chỉ là những buổi sinh hoạt cùng nhau, những giờ rèn luyện, những câu chuyện giản dị giữa đồng đội hay sự động viên dành cho nhau trong những lúc khó khăn. Chính những điều bình dị ấy làm nên một phần ký ức đẹp của người lính.
Bốn năm quân ngũ cũng là bốn năm tuổi trẻ được tôi luyện. Môi trường quân đội giúp ông rèn luyện sự kiên trì, tính kỷ luật và tinh thần trách nhiệm. Những phẩm chất ấy sau này tiếp tục trở thành hành trang khi ông trở về cuộc sống đời thường, xây dựng gia đình và gắn bó với quê hương.
Năm 1985, ông hoàn thành thời gian phục vụ và trở về. Sau ngày xuất ngũ, cuộc sống mở sang một chặng đường mới. Màu áo lính không còn hiện diện trong sinh hoạt hằng ngày, nhưng những ký ức về một thời tuổi trẻ vẫn được ông lưu giữ. Đó là một phần cuộc đời đã đi qua nhưng không bị thời gian xóa nhòa.
Đến năm 2024, ông tham gia Hội Cựu chiến binh. Sau gần bốn mươi năm rời quân ngũ, việc trở thành hội viên càng làm những ký ức về một thời áo lính có thêm một không gian để được sẻ chia. Gặp lại những người từng trải qua đời lính, nhắc lại những câu chuyện của ngày xưa, người cựu chiến binh như được trở về với một phần tuổi trẻ của mình.
Bốn năm trong quân ngũ là một chặng đường đáng trân trọng trong cuộc đời ông Lê Gia Hào. Đó là quãng thời gian của tuổi trẻ và trách nhiệm; là nơi những bài học về kỷ luật, tình đồng đội và sự trưởng thành được hun đúc.
Năm tháng có thể đưa con người đi qua nhiều chặng đường, nhưng ký ức về một thời khoác áo lính vẫn luôn có một vị trí riêng. Bởi đó là những năm tháng tuổi trẻ đã sống, đã rèn luyện và đã để lại những tình cảm không dễ phai mờ.
Bốn năm áo lính – tuổi xanh một thuở,
Nghĩa tình đồng đội – theo mãi tháng năm.



