“Bốn năm quân ngũ – một thời tuổi trẻ đáng tự hào”
Sinh năm 1967, năm 1987, đồng chí Lê Bật Vui lên đường nhập ngũ, bắt đầu những năm tháng tuổi trẻ gắn bó với màu xanh áo lính. Ở tuổi đôi mươi, rời xa gia đình để thực hiện nghĩa vụ quân sự là một dấu mốc quan trọng, mang theo biết bao kỳ vọng và trách nhiệm của tuổi trẻ.
Lê Bật Vui (1967)
“Bốn năm quân ngũ – một thời tuổi trẻ đáng tự hào”
Sinh năm 1967, năm 1987, đồng chí Lê Bật Vui lên đường nhập ngũ, bắt đầu những năm tháng tuổi trẻ gắn bó với màu xanh áo lính. Ở tuổi đôi mươi, rời xa gia đình để thực hiện nghĩa vụ quân sự là một dấu mốc quan trọng, mang theo biết bao kỳ vọng và trách nhiệm của tuổi trẻ.
Bốn năm trong quân ngũ, từ năm 1987 đến năm 1991, là quãng thời gian đồng chí được rèn luyện trong môi trường kỷ luật, đoàn kết và trách nhiệm. Những ngày tháng ấy có những buổi huấn luyện nghiêm túc, những giờ sinh hoạt tập thể và những lúc cùng đồng đội sẻ chia khó khăn. Qua từng ngày, người thanh niên năm nào trưởng thành hơn cả về ý chí, nghị lực và tinh thần trách nhiệm.
Đối với người lính, bên cạnh những tháng ngày rèn luyện còn có tình đồng chí, đồng đội sâu sắc. Những người cùng chung màu áo đã cùng nhau trải qua những ngày tháng tuổi trẻ, cùng động viên nhau khi khó khăn và chia sẻ với nhau những niềm vui giản dị. Chính những tình cảm ấy đã trở thành ký ức quý giá theo mỗi người suốt cuộc đời.
Năm 1991, hoàn thành nghĩa vụ, đồng chí Lê Bật Vui trở về quê hương, tiếp tục xây dựng gia đình và cuộc sống. Dù không còn thường xuyên khoác trên mình màu xanh áo lính, những phẩm chất được rèn luyện trong quân ngũ vẫn trở thành hành trang đồng hành cùng đồng chí trong những năm tháng sau này.
Đến năm 2022, đồng chí tham gia Hội Cựu chiến binh, tiếp tục gắn bó với những người từng có chung một quãng đời quân ngũ. Những lần gặp mặt đồng đội, những câu chuyện về ngày tháng cũ trở thành dịp để cùng nhau ôn lại một thời tuổi trẻ đầy kỷ niệm.
Bốn năm quân ngũ đã lùi xa hơn ba mươi năm, nhưng ký ức về màu xanh áo lính vẫn còn nguyên giá trị. Với đồng chí Lê Bật Vui, đó là bốn năm tuổi trẻ được rèn luyện, bốn năm của tình đồng đội và là một dấu ấn đáng trân trọng trong hành trình cuộc đời.



