“Bốn năm quân ngũ – một thời tuổi trẻ không quên”
Năm 1977, khi đất nước bước vào những năm tháng đầu tiên của thời kỳ hòa bình nhưng vẫn còn bộn bề khó khăn, chàng trai trẻ Lê Viết Chương đã lên đường nhập ngũ. Ở tuổi mười tám, đôi mươi, rời xa mái nhà thân thuộc, quê hương và những người thân yêu, ông mang theo hành trang giản dị của tuổi trẻ cùng ý thức trách nhiệm của một người thanh niên đối với Tổ quốc
Lê Viết Chương (1959)
“Bốn năm quân ngũ – một thời tuổi trẻ không quên”
Năm 1977, khi đất nước bước vào những năm tháng đầu tiên của thời kỳ hòa bình nhưng vẫn còn bộn bề khó khăn, chàng trai trẻ Lê Viết Chương đã lên đường nhập ngũ. Ở tuổi mười tám, đôi mươi, rời xa mái nhà thân thuộc, quê hương và những người thân yêu, ông mang theo hành trang giản dị của tuổi trẻ cùng ý thức trách nhiệm của một người thanh niên đối với Tổ quốc.
Bốn năm, từ 1977 đến 1981, là quãng thời gian không quá dài so với một đời người, nhưng lại đủ để ghi dấu sâu đậm trong ký ức. Trong môi trường quân ngũ, người lính được rèn luyện từng ngày, trưởng thành qua kỷ luật, qua những buổi huấn luyện và qua cuộc sống tập thể gắn bó với đồng chí, đồng đội. Những ngày xa quê cũng chính là những ngày tình yêu gia đình, quê hương và đất nước được hun đúc thêm sâu sắc.
Có lẽ điều còn lại sau những năm tháng ấy không chỉ là những ký ức về màu áo xanh, mà còn là những bài học về ý chí, trách nhiệm, sự đoàn kết và tình đồng đội. Đó là những giá trị theo người lính suốt cả cuộc đời, dù sau này trở về với công việc và cuộc sống đời thường.
Năm 1981, Lê Viết Chương hoàn thành nhiệm vụ, trở về quê hương. Chiếc ba lô người lính được đặt xuống, nhưng những kỷ niệm của một thời tuổi trẻ thì vẫn ở lại. Những năm tháng quân ngũ trở thành một phần ký ức đẹp, mỗi khi nhắc lại vẫn gợi lên niềm xúc động về một thời thanh xuân đã từng sống hết mình với trách nhiệm.
Năm 2010, ông tham gia Hội Cựu chiến binh, tiếp tục gặp gỡ những người đồng đội năm xưa, cùng nhau ôn lại những câu chuyện của một thời đã qua. Thời gian trôi đi, mái tóc có thể bạc, sức khỏe không còn như trước, nhưng ký ức về màu áo lính và tình đồng đội vẫn luôn được gìn giữ.
Bốn năm quân ngũ đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng với Lê Viết Chương, đó vẫn là bốn năm đẹp nhất của tuổi trẻ – bốn năm của trách nhiệm, rèn luyện và cống hiến. Một thời hoa lửa đã đi qua, nhưng những dấu ấn của nó vẫn còn mãi trong cuộc đời người lính, như một niềm tự hào bình dị được truyền lại cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



