BỐN NĂM TUỔI TRẺ NƠI YÊN MINH
Hoàng Văn Tỉnh, sinh năm 1956, quê thôn Ngậm Cạch, xã Niêm Sơn, tỉnh Tuyên Quang. Năm 1981, ông lên đường nhập ngũ, công tác tại Ban Chỉ huy Quân sự huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang, thực hiện nhiệm vụ tại xã Yên Minh, tỉnh Hà Giang. Sau 4 năm trong quân ngũ, ông hoàn thành nhiệm vụ vào năm 1985. Những năm tháng ấy là một phần tuổi trẻ gắn với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
BỐN NĂM TUỔI TRẺ NƠI YÊN MINH
Có những người lính gắn tuổi trẻ của mình với một địa danh.
Có người nhớ về những năm tháng quân ngũ bằng tên một đơn vị.
Cũng có người, khi nhắc lại quãng đời ấy, chỉ cần một cái tên địa phương cũng đủ để cả một miền ký ức ùa về.
Với Hoàng Văn Tỉnh, cái tên ấy là Yên Minh.
Ông sinh năm 1956, là người con của thôn Ngậm Cạch, xã Niêm Sơn, tỉnh Tuyên Quang.
Năm 1981, khi tuổi trẻ đang ở phía trước, ông rời quê hương lên đường nhập ngũ.
Một người con của bản làng bước ra khỏi cuộc sống quen thuộc để bắt đầu những năm tháng trong quân ngũ.
Ngày lên đường, phía sau là quê nhà.
Phía trước là nhiệm vụ.
Và ở giữa hai miền ấy là một người thanh niên bắt đầu trưởng thành theo một cách rất khác.
Hoàng Văn Tỉnh được phân công công tác tại Ban Chỉ huy Quân sự huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang, thực hiện nhiệm vụ tại xã Yên Minh, tỉnh Hà Giang. Theo hồ sơ, ông nhập ngũ năm 1981, xuất ngũ năm 1985 và có 4 năm thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Bốn năm.
Nếu nhìn trên dòng thời gian của một đời người, đó chỉ là một khoảng thời gian.
Nhưng với tuổi trẻ, bốn năm là rất nhiều.
Đó là những năm tháng sức khỏe và nhiệt huyết đang ở độ sung sức nhất.
Đó cũng là những năm tháng mà nhiều người bắt đầu nghĩ về tương lai, về gia đình, về cuộc sống riêng.
Còn Hoàng Văn Tỉnh đã dành quãng thời gian ấy cho màu áo lính.
Yên Minh trở thành nơi ông gắn bó trong những năm tháng ấy.
Từ quê nhà Ngậm Cạch đến Yên Minh, người thanh niên năm nào bước vào một môi trường mới – nơi kỷ luật, trách nhiệm và tinh thần tập thể trở thành những điều quen thuộc trong cuộc sống hằng ngày.
Ở đó, mỗi ngày đều có công việc.
Mỗi người đều có phần việc của mình.
Và phía sau từng nhiệm vụ là ý thức về trách nhiệm đối với Tổ quốc.
Những năm tháng quân ngũ có thể không phải lúc nào cũng dễ dàng.
Nhưng chính những khó khăn ấy giúp con người trưởng thành.
Người lính học cách kiên trì.
Học cách chấp hành kỷ luật.
Học cách sống cùng đồng đội.
Và quan trọng hơn, học cách đặt trách nhiệm chung lên trên những mong muốn riêng.
Có những buổi chiều nơi Yên Minh, có lẽ hình ảnh quê nhà lại trở về trong ký ức.
Một mái nhà ở Ngậm Cạch.
Những người thân.
Những con đường quen thuộc.
Những sinh hoạt bình dị của bản làng.
Khi ở quê nhà, những điều ấy có thể rất đỗi bình thường.
Nhưng với một người đang xa quê, chúng lại trở thành những ký ức quý giá.
Nỗi nhớ quê không làm người lính quên nhiệm vụ.
Trái lại, nó khiến người ta hiểu rõ hơn vì sao mình phải hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Bởi bảo vệ Tổ quốc cũng chính là bảo vệ nơi mình sinh ra.
Bảo vệ gia đình.
Bảo vệ bản làng.
Và bảo vệ cuộc sống bình yên của nhân dân.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Một năm.
Hai năm.
Ba năm.
Rồi đến năm thứ tư.
Những ngày đầu còn nhiều bỡ ngỡ dần trở thành những ngày tháng quen thuộc.
Những người đồng đội xa lạ ngày nào trở thành những người cùng chia sẻ công việc, cùng sống và cùng trải qua một phần tuổi trẻ.
Có những tình cảm được hình thành không cần nhiều lời.
Chỉ cần cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ.
Cùng nhau vượt qua những ngày khó khăn.
Cùng nhau chờ ngày trở về.
Đó chính là một phần đẹp của đời lính.
Rồi năm 1985, sau bốn năm phục vụ, Hoàng Văn Tỉnh hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương.
Người thanh niên rời Ngậm Cạch năm nào nay trở về với hành trang của một người lính.
Bốn năm đã đi qua.
Nhưng bốn năm ấy chắc chắn đã để lại nhiều thay đổi.
Không chỉ về tuổi tác.
Mà còn trong suy nghĩ, trong cách sống và trong cách nhìn về trách nhiệm của mỗi con người.
Rồi cuộc sống tiếp tục.
Màu áo lính được cất lại.
Những công việc đời thường lại bắt đầu.
Yên Minh dần trở thành một địa danh của ký ức.
Nhưng có những địa danh càng xa càng nhớ.
Bởi nơi ấy từng chứng kiến một phần tuổi trẻ.
Từng chứng kiến những ngày tháng con người sống với một trách nhiệm rất khác.
Và từng chứng kiến một người thanh niên của Ngậm Cạch trưởng thành trong màu áo người lính.
Hôm nay, hơn bốn mươi năm kể từ ngày Hoàng Văn Tỉnh lên đường, câu chuyện ấy vẫn đáng được nhắc lại.
Không phải để tô vẽ thêm những điều chưa có trong hồ sơ.
Mà để giữ lại những gì đã thực sự thuộc về một thế hệ.
Một người con của Ngậm Cạch.
Một người lính tại Yên Minh.
Bốn năm thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Đó đã là một câu chuyện đáng trân trọng.
Bởi lịch sử không chỉ được viết bằng những sự kiện lớn.
Lịch sử còn được viết bằng những năm tháng âm thầm của những người bình dị.
Họ có thể không xuất hiện trong những trang sách lớn.
Nhưng họ đã góp phần của mình vào những năm tháng bảo vệ quê hương, đất nước.
Và nếu mỗi người lính đều là một mảnh ghép, thì Hoàng Văn Tỉnh chính là một mảnh ghép của ký ức ấy.
Một mảnh ghép mang theo hình ảnh Ngậm Cạch – Niêm Sơn, mang theo những năm tháng Yên Minh, mang theo bốn năm tuổi trẻ trong quân ngũ.
Bốn năm ấy đã lùi xa. Nhưng thời gian không thể xóa đi ý nghĩa của một tuổi trẻ đã từng được dành cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Hôm nay, câu chuyện về Hoàng Văn Tỉnh được kể lại để thế hệ trẻ hiểu rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là những thế hệ đã từng âm thầm làm tròn trách nhiệm của mình.
Không ồn ào.
Không phô trương.
Chỉ đơn giản là khi Tổ quốc cần, họ đã lên đường; khi nhiệm vụ hoàn thành, họ trở về.
Đó chính là vẻ đẹp của một thời hoa lửa.
Và đó cũng là một phần ký ức mà quê hương Niêm Sơn cần được lưu giữ.



